Câu hỏi tôi nhận được
Có một câu hỏi gửi về cho tôi, ngắn thôi, mà tôi đọc xong biết ngay người viết đang ở đâu:
“Chị ơi, em đi kinh doanh nhưng em làm theo bản năng. Nên em làm nhỏ nhỏ thì được, nhưng cứ lớn lên một tí là em bị thất bại. Em không quản lý được, không vận hành được thì phải làm sao?”
Tôi biết ơn chị đã hỏi câu này. Vì đây là câu hỏi của rất nhiều người chứ không riêng một mình chị — chỉ là ít ai chịu nói ra thành lời.
Và tôi muốn nói ngay với chị một điều: hiện tượng “nhỏ thì chạy được, lớn lên một chút là gãy” không phải là dấu hiệu chị dở. Nó là dấu hiệu chị đang lớn lên bằng bản năng, chứ chưa lớn lên bằng kỹ năng.
Hai thứ đó khác nhau lắm.
Bản năng là thứ chỉ hoạt động được trong tầm tay chị. Chị tự làm, tự bán, tự nhớ mặt từng khách, tự xoay khi có việc. Khi cơ sở nhỏ, tầm tay chị phủ hết — nên nó chạy. Nhưng khi khách đông lên, nhân sự nhiều lên, cơ sở rộng ra, cái phủ hết đó không còn phủ nổi nữa. Và chỗ nào bản năng không với tới, chỗ đó gãy.
Đây là tin tốt. Vì bản năng thì trời cho, không học được. Còn kỹ năng thì học được.
Trong bài này tôi chia sẻ với chị 3 kỹ năng bắt buộc phải có khi đi kinh doanh — bất kể chị làm spa, làm mỹ phẩm, hay làm bất kỳ ngành nghề nào. Ba kỹ năng này áp dụng được từ ngày đầu tiên chị còn nhỏ xíu, và vẫn còn nguyên giá trị khi doanh nghiệp chị lớn lên.
Kỹ năng số 1: Marketing — để khách hàng biết chị là ai
Làm gì thì làm, vẫn phải marketing (tiếp thị — cách chị đưa dịch vụ của mình đến trước mặt người đang cần nó).
Ngày xưa thì khác. Ngày xưa chị có tay nghề giỏi, chị có sản phẩm tốt, chị có mặt bằng đẹp — khách sẽ tự tìm đến. Cái thời đó là thật, tôi không phủ nhận.
Nhưng ngày hôm nay, cùng một sản phẩm như nhau, ai cũng bán. Chị bán, người bên cạnh cũng bán, người cách chị ba con đường cũng bán. Vậy thì câu hỏi quan trọng nhất không còn là “sản phẩm của tôi có tốt không”, mà là:
Khách hàng của chị đang xuất hiện ở đâu?
Chị để ý mà xem. Trước khi khách biết đến chúng ta, họ đang cầm cái gì trên tay? Chiếc điện thoại. Họ tìm, họ lướt, họ xem, họ so sánh — tất cả đều diễn ra trên cái màn hình nhỏ đó, trước khi họ bước chân vào cửa bất kỳ ai.
Vậy thì việc của chị chỉ có một: làm sao để chị xuất hiện trên màn hình điện thoại của khách hàng.
Đó chính là marketing. Không có gì cao siêu cả.
Và tôi nói thẳng chỗ này cho chị nhớ: nếu hôm nay chị không xuất hiện, thì đối thủ của chị sẽ xuất hiện. Cái màn hình đó không bao giờ để trống. Chị không lấp thì người khác lấp.
Quy tắc tôi muốn chị ghi lại
Đây là câu tôi hay nhắc học trò của mình nhất, chị ghi vào một chỗ nào dễ nhìn:
90 lần nhìn thấy nhau thì khách hàng mới có khả năng chi trả cho chúng ta.
Chín mươi lần. Không phải chín lần.
Tôi nhắc lại con số này vì nó trả lời được một câu hỏi mà tuần nào tôi cũng nhận: “Chị ơi, tại sao em làm mãi mà không có người mua hàng?”
Câu trả lời của tôi luôn là một câu hỏi ngược lại: “Làm mãi là làm trong bao lâu? Chị đã xuất hiện đủ 90 lần trước mặt một người khách chưa?”
Phần lớn các chị đăng được mươi mười lăm bài, thấy chưa ai mua, rồi kết luận “cách này không hiệu quả” và bỏ. Không phải cách không hiệu quả. Là chị dừng lại ở lần thứ mười lăm, trong khi khách hàng cần tới lần thứ chín mươi mới đủ tin tưởng để mở ví.
Có rất nhiều cách để làm marketing. Nhưng trước khi bàn tới cách nào hay hơn cách nào, chị phải chấp nhận cái luật này đã: marketing là cuộc chơi của sự lặp lại và bền bỉ, không phải cuộc chơi của một bài đăng may mắn.
Vì sao tôi để marketing ở vị trí số một? Vì đi kinh doanh thì phải có khách hàng. Chị có sản phẩm tốt, có dịch vụ tốt, có tay nghề giỏi — nhưng không có khách hàng thì chị bán cho ai?
Kỹ năng số 2: Bán hàng — vì tiền là oxy của doanh nghiệp
Kỹ năng thứ hai vô cùng quan trọng, quan trọng cả trong kinh doanh lẫn trong cuộc sống: bán hàng.
Tôi nói thật lòng chỗ này. Chị làm marketing, chị bỏ chi phí ra, chị dựng phễu (sales funnel — hành trình dẫn một người lạ đi từ chỗ biết chị đến chỗ mua của chị), chị mang được rất nhiều khách đến. Nhưng nếu đến bước cuối chị không bán được hàng, thì:
Tất cả những bước phía trước đều trở thành vô nghĩa.
Không phải tôi nói cho đau. Đó là sự thật về mặt con số. Marketing là khoản chi. Bán hàng mới là khoản thu. Chị chi mà không thu thì càng làm càng cạn.
Nên tôi hay nói với học trò của mình một câu ngắn thôi:
Tiền là oxy của doanh nghiệp. Không có tiền thì doanh nghiệp lấy gì mà thở?
Làm gì thì làm, bao nhiêu bước marketing phía trước, bao nhiêu công sức, bao nhiêu tâm huyết — cuối cùng vẫn phải ra được tiền.
Tư duy tôi áp dụng suốt 10 năm
Đây là điều tôi giữ trong suốt gần mười năm trên hành trình kinh doanh của mình, và tôi càng ngày càng thấy nó đúng:
Một người chủ doanh nghiệp mà xuất phát điểm đi lên từ một người bán hàng thì doanh nghiệp đó đi nhanh hơn hẳn một người chủ đi lên từ nghề.
Nhanh hơn ở ba chỗ:
- Đội nhóm có năng lượng. Người bán hàng quen với việc bị từ chối, quen với việc phải giữ tinh thần lên mỗi ngày. Cái năng lượng đó lan xuống cả đội.
- Cả đội tập trung vào việc ra kết quả. Người bán hàng không nói chuyện chung chung. Họ nói chuyện bằng con số, bằng đơn hàng, bằng việc hôm nay chốt được bao nhiêu.
- Dẫn dắt đội nhóm nhanh hơn. Vì bán hàng thực chất là kỹ năng thuyết phục và kết nối con người. Ai bán hàng giỏi thì dẫn người cũng giỏi.
Chị để ý mà xem: một người chủ đi lên thuần từ tay nghề thường rất giỏi làm, nhưng khi phải ngồi trước một nhân sự để giao việc, để truyền lửa, để chốt một mục tiêu — họ lúng túng. Vì đó là kỹ năng khác, mà họ chưa từng luyện.
Một chuyện về nhân sự tôi muốn nói thẳng
Nhân đây tôi nói luôn một chuyện liên quan, vì nó cũng thuộc về kỹ năng bán hàng — bán hàng không chỉ là bán cho khách, mà còn là “bán” công việc của mình cho nhân sự.
Rất nhiều chị tuyển người vào với câu: “Em muốn tìm bạn nào làm vì đam mê.”
Tôi xin phép nói thẳng:
Không có nhân sự nào đi làm vì đam mê cả. Nhu cầu đầu tiên của họ là nhu cầu về tiền bạc — họ phải nhận được lương.
Sau khi nhu cầu đó được đáp ứng đàng hoàng, mới tới nhu cầu tiếp theo: nhu cầu phát triển — họ được lên chức gì, họ giỏi thêm được cái gì, năm sau họ khác năm nay ở chỗ nào.
Khi chị hiểu được sáu nhu cầu của con người và biết mình đang đáp ứng nhu cầu nào cho ai, chị sẽ tuyển được nhân sự vào làm việc với mình một cách hiệu quả. Còn nếu chị tuyển bằng hai chữ “đam mê”, chị sẽ liên tục thất vọng — và bạn nhân sự kia cũng vậy.
Kỹ năng số 3: Xây dựng mối quan hệ
Kỹ năng thứ ba của một người đi kinh doanh: xây dựng mối quan hệ.
Tôi hay nghe các chị nói với tôi thế này:
- “Chị ơi, em sợ giao tiếp.”
- “Chị ơi, em sợ đứng trước đám đông.”
- “Trời ơi, em không có nhiều mối quan hệ.”
Thì đương nhiên đi kinh doanh sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Muốn bán hàng giỏi mà không có mối quan hệ thì bán cho ai bây giờ? Không có mối quan hệ thì lấy ai để làm marketing tới?
Nhưng tôi muốn chị nghe kỹ câu này:
Chẳng ai vừa mới sinh ra mà đã giỏi giao tiếp. Cũng không ai vừa mới sinh ra mà đã biết bán hàng. Không có thì mình xây.
“Xây” nghĩa là gì? Nhiều chị nghĩ xây mối quan hệ là đi networking, là đi gặp gỡ, là quen thêm nhiều người. Cũng đúng, nhưng đó chưa phải phần quan trọng nhất.
Phần quan trọng nhất nằm ngay trong chính công việc kinh doanh của chị:
Xây dựng mối quan hệ trong kinh doanh là xây một hệ thống làm cho khách hàng quay trở lại và giới thiệu khách hàng mới cho mình.
Đơn giản như vậy thôi.
Vì sao đây là chỗ kiếm tiền lớn nhất
Chị thử tính với tôi. Ban đầu chị bỏ chi phí ra làm marketing để mang một người khách đến. Nếu người khách đó đến, mua đúng một lần rồi đi mất, thì lần sau muốn có khách chị lại phải bỏ chi phí ra tiếp. Chị chạy hoài mà doanh thu không tăng được, là vì vậy.
Nhưng nếu cũng người khách đó:
- Họ quay lại nhiều lần — vì chị bán combo (gói dịch vụ nhiều buổi), bán gói theo năm, hoặc có thêm sản phẩm phù hợp để họ dùng tiếp.
- Rồi họ giới thiệu cho chị một người khách mới.
- Người khách mới đó cũng dùng nhiều lần, rồi lại giới thiệu tiếp cho chị một người nữa.
Thì chị đang không còn đi mua khách nữa. Chị đang có một hệ thống tự sinh ra khách.
Tôi có trong hồ sơ khách hàng của mình những trường hợp đúng như vậy — một người khách đến, dùng dịch vụ hàng chục lần, rồi giới thiệu sang một người khác, người đó lại dùng nhiều lần và giới thiệu tiếp. Đó không phải may mắn. Đó là kết quả của việc có chiến lược rõ ràng.
Hai việc cụ thể phải làm
Một, thiết kế sẵn việc bán nhiều lần. Đừng để cuộc mua bán kết thúc ở lần đầu tiên. Khi khách còn đang hài lòng nhất, chị phải có sẵn thứ để phục vụ họ tiếp — gói tiếp theo, liệu trình tiếp theo, sản phẩm dùng kèm tại nhà.
Hai, xin lời giới thiệu — có chiến lược, không phải xin bừa. Đây là chỗ hầu hết các chị bỏ trống. Khách khen “chị làm hay quá”, chị cảm ơn rồi thôi. Đúng ngay khoảnh khắc đó là lúc xin lời giới thiệu dễ nhất, và nếu chị có sẵn một cách xin đàng hoàng, tử tế, thì mười người sẽ có mấy người gật đầu.
Và đích đến cuối cùng của kỹ năng này là thứ tôi hay gọi tên:
Áp dụng các chiến lược để biến khách hàng thành fan cuồng, và xây cho mình một hệ thống giới thiệu khách hàng.
Đi kinh doanh mà không có điều này thì rất khó, chị ạ.
Quay lại câu hỏi ban đầu: vì sao lớn lên một chút là gãy?
Bây giờ tôi nối ba kỹ năng lại với câu hỏi mở đầu.
Chị làm nhỏ thì chạy được, vì lúc nhỏ chính chị đang gánh cả ba vai: chị tự marketing bằng cách quen ai nói người đó, chị tự bán hàng bằng cái duyên của mình, chị tự giữ mối quan hệ vì chị nhớ mặt từng khách.
Đến khi lớn lên, ba vai đó không còn nằm gọn trong một người được nữa. Nó phải trở thành cách làm, thành quy trình, thành thứ mà người khác cầm lấy cũng chạy được. Nếu nó vẫn nằm trong đầu chị dưới dạng bản năng, thì đó chính là chỗ gãy.
Cho nên nếu chị mới bắt đầu, tôi xin chị đừng lao vào chỉ để giỏi mỗi chuyên môn.
Tôi không nói tay nghề không quan trọng — nó rất quan trọng, và trước khi giỏi thì ai cũng phải trải qua giai đoạn tự làm, tự học, tự trầy xước. Nhưng chị phải đi qua giai đoạn đó rồi bước tiếp: thuê người giỏi về làm với mình, đào tạo cho họ giỏi, trao quyền cho họ, rồi nhân bản đội ngũ ra.
Vì đây là sự thật mà tôi nhìn thấy đi thấy lại:
Giỏi nghề không giúp chị giàu. Chị cần có nhiều người giỏi cùng làm việc với mình.
Nếu chị nhảy vào và chỉ giỏi chuyên môn, thì nhân sự của chị sẽ không làm được, không thay thế được chị. Mà không ai thay thế được chị thì doanh nghiệp không lớn nổi — chị chính là cái trần của nó.
Một người có tay nghề giỏi không có nghĩa là người đó phải ngồi làm trực tiếp cả đời. Nghĩa là người đó phải có nhiều người tay nghề giỏi cùng làm việc với mình.
Tôi tóm lại cho chị dễ nhớ
Ba kỹ năng bắt buộc phải có khi đi kinh doanh, và chúng nối vào nhau thành một mạch:
- Marketing — khách hàng không tự dưng đến. Phải làm cho họ biết chị là ai, và phải xuất hiện đủ nhiều lần.
- Bán hàng — marketing xong mà không ra tiền thì coi như tốn chi phí. Tiền là oxy của doanh nghiệp.
- Xây dựng mối quan hệ — bán một lần rồi khách đi mất thì chị phải đi mua khách mãi. Phải làm cho họ yêu mến, mua nhiều lần, rồi giới thiệu người khác cho chị.
Ba kỹ năng này đúng với bất kỳ ngành nghề nào, không riêng gì spa.
Chị làm gì ngay tuần này
Đọc xong một bài dài thì dễ gật đầu mà khó bắt đầu. Nên nếu tuần này chị chỉ làm được một việc thôi, tôi mong chị làm việc này:
Lấy ra 10 người khách gần nhất của chị. Với từng người, ghi ba cột: (1) họ biết đến chị qua đâu, (2) họ đã mua mấy lần, (3) họ đã giới thiệu cho chị được ai chưa.
Mười dòng đó thôi, mà chị sẽ nhìn ra ngay mình đang yếu ở kỹ năng nào trong ba kỹ năng trên. Cột 1 trống nhiều thì chị yếu marketing. Cột 2 toàn số 1 thì chị yếu ở chỗ bán nhiều lần. Cột 3 trống hết thì chị chưa từng xin lời giới thiệu bao giờ.
Sửa chỗ yếu nhất trước. Đừng sửa cả ba cùng lúc.
Tuần sau, khi đã biết mình yếu chỗ nào, chị làm tiếp việc thứ hai: viết ra một câu xin lời giới thiệu mà chị thấy thoải mái khi nói, rồi dùng thử với đúng ba người khách đang hài lòng nhất.
Hai việc đó thôi. Chưa cần đầu tư thêm một đồng nào.
Chúc chị có một công việc kinh doanh lớn lên được bằng kỹ năng, chứ không phải gồng lên bằng bản năng.
Bài viết được kể lại từ chính trải nghiệm và cách làm của tôi — Nguyễn Thị Thanh Liêm — trong gần mười năm vận hành spa và đào tạo cho hàng nghìn chủ spa trong và ngoài nước. Đây là quan điểm cá nhân của tôi; chị thấy phù hợp thì tham khảo và áp dụng. Nếu chị đang mắc ở đúng một trong ba kỹ năng này, cứ để lại bình luận kể tôi nghe, biết đâu tôi gợi cho chị được một hướng gỡ.

