Tag: kinh doanh spa

  • Chủ spa giỏi nghề mà vắng khách

    Có bao giờ đứng giữa spa của chính mình, sạch bong, thơm nức, mà… không một bóng khách chưa?

    Tôi kể chị em nghe câu chuyện này. Không phải để chị em thương, mà để chị em soi vào — biết đâu chị em thấy chính mình trong đó.

    Có một người phụ nữ — tôi tạm gọi chị ấy là chị H. — mở spa được hơn ba năm. Tay nghề chị ấy, tôi nói thật, thuộc hàng giỏi. Khách nào được chị làm da một lần là mê. Chị học đủ khoá, tay chị vàng, chị chăm khách bằng cả cái tâm.

    Chị mở spa với một giấc mơ rất đẹp và rất chính đáng: một cái spa đông khách, nhân viên tự giác, tháng nào tiền cũng về đều, để chị được sống đàng hoàng bằng đúng cái nghề mình yêu.

    Giấc mơ đó, chị H. xứng đáng có. Mà tôi tin chị em — người đang đọc những dòng này — cũng xứng đáng có.

    Nhưng đời không diễn ra như trong mơ

    Sáng chị H. mở cửa spa, lau dọn tinh tươm, thắp nến thơm, bật nhạc. Rồi chị ngồi đó. Chờ. Mười giờ… không khách. Mười một giờ… vẫn không. Cái điện thoại đặt phòng im lìm cả buổi sáng. Ngoài kia người ta đi lại tấp nập, mà không ai bước vào.

    Chị quay sang thì thấy hai đứa nhân viên — mỗi đứa một góc, cúi gằm mặt vào cái điện thoại. Lướt. Cười khúc khích. Hết ngày này qua ngày khác. Chị nhắc thì tụi nó dạ, buông điện thoại được năm phút rồi lại cầm lên. Chị bảo làm cái này, dặn làm cái kia — tụi nó làm cho có, làm sai, làm xong bỏ đó. Nói nặng thì giận dỗi, mặt nặng mày nhẹ. Nói nhẹ thì như nước đổ lá khoai.

    Còn tiền? Tiền trong nhà cứ đội nón ra đi. Mặt bằng tới kỳ — trả. Lương nhân viên tới tháng — trả, dù tụi nó ngồi không cả ngày. Tiền mỹ phẩm, tiền điện, tiền nước, tiền máy móc… ra đều đặn. Chỉ có tiền vào là nhỏ giọt. Chị lấy tiền dành dụm bù vào. Rồi lấy cả tiền của chồng. Cái spa đáng lẽ nuôi chị, hoá ra chị đang nuôi nó bằng máu.

    Và chị biết đau nhất là chỗ nào không? Không phải chỗ vắng khách. Không phải chỗ hết tiền. Đau nhất là những đêm chị H. nằm không ngủ được, nhìn lên trần nhà, tự hỏi một câu mà chị không dám nói ra với ai:

    “Hay là mình không có duyên làm chủ? Hay mình chỉ hợp làm thợ thôi, đừng mơ làm bà chủ?”

    Chị thấy mình bất lực. Giỏi nghề mà không cứu nổi cái spa của chính mình. Rồi một đứa nhân viên xin nghỉ. Tháng sau đứa nữa nghỉ. Chị vừa mừng vừa tủi — mừng vì bớt được đồng lương, tủi vì hoá ra mình giữ người còn không nổi. Cái spa từng là niềm tự hào giờ thành cục nợ đè lên ngực chị mỗi sáng mở mắt.

    Chị H. tự trách mình lười. Tự trách mình dở. Nhưng tôi phải nói với chị một sự thật — và đây là chỗ tôi muốn chị em đọc thật kỹ:

    Chị H. không hề dở. Chị ấy chỉ đang tin vào một lời nói dối

    Lời nói dối đó là: “Cứ tay nghề giỏi thì khắc đông khách.”

    Sai. Sai hoàn toàn. Ngoài kia thiếu gì spa tay nghề thua chị mà khách xếp hàng, nhân viên chạy không hết việc, chủ ngồi đếm tiền. Còn chị — giỏi hơn họ — lại ngồi lau cái quầy trống.

    Bởi vì tay nghề là nghề của người THỢ. Còn đông khách, giữ người, ra tiền — đó là nghề của người CHỦ. Hai nghề khác nhau hoàn toàn. Chị H. giỏi nghề thợ tới đỉnh, nhưng nghề chủ thì chưa ai dạy chị một buổi nào.

    Chị vắng khách không phải vì tay chị dở. Chị vắng khách vì chị chưa có một cỗ máy để đưa khách vào cửa. Nhân viên chị ôm điện thoại không phải vì tụi nó hư — mà vì chị chưa có hệ thống để các em nó biết mỗi giờ phải làm gì, làm sao được thưởng, làm sai bị gì.

    Người ta không lười khi người ta có mục tiêu rõ ràng và có lý do để cố gắng. Các em nó ôm điện thoại vì trong spa của chị, ngồi không cũng như làm nhiều — lương vẫn thế.

    Tôi biết rõ điều này, vì… tôi từng đứng đúng chỗ chị H. đang đứng. Tôi hiểu cái cảm giác ngồi giữa spa vắng mà tim thắt lại. Nhưng sau đó tôi đi tìm lời giải, tôi học, tôi làm, tôi sai, tôi sửa — và tôi tìm ra thứ mình đã thiếu suốt bao năm: không phải tay nghề, mà là một HỆ THỐNG vận hành và kinh doanh spa.

    Từ ngày lắp được cái hệ thống đó, mọi thứ đổi khác. Và trên hành trình đi đào tạo của mình, tôi đã giúp cho hàng nghìn học trò của mình là các chủ spa trong và ngoài nước thoát khỏi sự bế tắc như chị H.

    Tôi không phải người hùng trong câu chuyện này. Người hùng là chị em. Tôi chỉ là người đi trước, cầm tấm bản đồ, chỉ cho chị em con đường tôi đã đi qua.

    Quay lại chị H. Ngày chị ấy tìm đến tôi, chị mệt mỏi lắm, còn nửa tin nửa ngờ: “Chị Liêm ơi, em giỏi nghề mà còn thế này, học vận hành liệu có ăn thua gì không?”

    Tôi chỉ nói: “Chị giữ tay nghề đó lại. Giờ tôi thêm cho chị cái chị đang thiếu.”

    Chúng tôi bắt đầu. Không phải bằng lý thuyết suông. Mà bằng từng việc cụ thể trong chính spa của chị:

    Chị H. học cách xây một quy trình đưa khách mới vào cửa — thay vì ngồi chờ. Chị học cách để mỗi khách bước ra khỏi spa là đã hẹn lịch lần sau, thay vì đi là mất. Chị học cách dựng bảng lương gắn với kết quả, đặt việc rõ ràng cho từng nhân viên theo từng giờ, để đứa nào cũng biết mình phải làm gì và làm tốt thì được gì — cái điện thoại tự nhiên rơi khỏi tay tụi nó. Chị học cách nói chuyện với nhân viên như một người chủ, chứ không phải một người đi năn nỉ.

    Không phải một sớm một chiều. Có tuần chị làm chưa quen, nản. Tôi kéo chị lại: “Chị đừng bỏ, chị đang đi đúng đường rồi.”

    Rồi từng chút một, cái spa bắt đầu thở lại. Lịch đặt kín dần lên. Nhân viên bắt đầu chủ động. Có đứa còn tự đề xuất ý tưởng bán thêm gói dịch vụ.

    Sau 2 tuần, 1 tháng, rồi 3 tháng… spa chị H. từ chỗ tháng nào cũng gồng lỗ hàng trăm triệu đồng, thì giờ lợi nhuận lên tới hàng trăm triệu mỗi tháng. Nhân viên không những không nghỉ nữa, mà chị còn phải tuyển thêm.

    Buổi sáng chị H. mở cửa spa bây giờ không còn ngồi chờ trong lo lắng — chị mở cửa để đón một ngày kín lịch. Cái câu hỏi “hay mình không có duyên làm chủ” — chị ấy không bao giờ hỏi lại nữa.

    Chị H. vẫn là chị H. của ngày xưa. Vẫn đôi tay vàng đó. Chỉ khác một điều: giờ chị ấy có thêm cái nghề của người chủ.

    Chị em đọc tới đây, tôi muốn chị dừng lại và tự hỏi mình một câu thật thẳng:

    “Nếu chị em không thay đổi gì cả — thì một năm nữa spa của chị em sẽ ở đâu?”

    Vẫn cái spa đó. Vẫn buổi sáng ngồi chờ khách. Vẫn nhân viên ôm điện thoại. Vẫn những đêm lo tiền mặt bằng. Vẫn từng đồng tiền trong nhà đội nón ra đi.

    Tay nghề chị một năm nữa có thể giỏi hơn — nhưng nếu chị vẫn thiếu cái nghề làm chủ, thì một năm nữa chị vẫn đứng đúng chỗ này. Ba năm nữa cũng vậy.

    Cái giá của việc “không làm gì cả” — không rẻ đâu, chị em ạ. Nó là cả tuổi trẻ và vốn liếng của chị em chúng ta trôi qua trong một cái spa đáng lẽ phải nuôi chị em.

    Chị em giỏi nghề. Chị em đã bỏ ra bao nhiêu năm, bao nhiêu tiền để có đôi tay đó. Chị em XỨNG ĐÁNG có một cái spa đông khách và một cuộc sống đàng hoàng từ nghề mình yêu. Chị chỉ đang thiếu đúng một mảnh ghép — và mảnh đó học được, không phải năng khiếu trời cho.

    Nếu chị em đã đọc tới dòng này, tôi tin trong lòng chị em vừa có gì đó gợn lên. Đừng để nó trôi qua như bao lần trước.


    Chị em muốn có “cái nghề của người chủ” đó?

    Cái hệ thống đã kéo chị H. — và hàng nghìn chủ spa khác — ra khỏi cảnh sáng mở cửa ngồi chờ khách, chị em cũng học được. Nó không phải năng khiếu trời cho.

    Chị em chỉ cần để lại một bình luận chữ “SPA” ngay dưới bài này. Tôi và đội ngũ của tôi sẽ kết nối, lắng nghe spa của chị em đang tắc ở đâu, và chỉ cho chị em bước gỡ đầu tiên.

    Đừng để hôm nay trôi qua như bao lần trước. Tay nghề, chị em đã có rồi — giờ để tôi thêm cho chị em cái còn thiếu.

  • Nguyễn Thị Thanh Liêm là ai?

    Nguyễn Thị Thanh Liêm là ai?

    Hình dung một người 11 năm từng làm trong môi trường Ngân hàng, quen với những con số phải khớp đến từng đồng, một ngày rẽ ngang đi cứu các spa khỏi bờ vực đóng cửa. Nghe như nghịch lý. .

    Nguyễn Thị Thanh Liêm là chuyên gia đào tạo kinh doanh và vận hành spa. Sinh năm 1985, quê Quảng Ngãi, chị là Cử nhân Kế toán – Kiểm toán, đã 11 năm làm trong ngành Tài chính – Ngân hàng trước khi rời vùng an toàn ấy để khởi nghiệp, bước sang ngành làm đẹp.

    Điều khiến cú rẽ này không phải một canh bạc liều lĩnh nằm ở thứ chị mang theo. Phần đông nhìn spa qua tay nghề trị liệu; chị Liêm nhìn xuyên qua đó, tới chỗ thường bị bỏ quên: dòng tiền, quy trình, hệ thống. Bởi luận điểm xương sống chị rút ra sau ngần ấy năm thực chiến rất sắc — một spa hiếm khi sập vì thợ làm dở, mà vì cả guồng máy chạy tự phát.

    Đó không phải lời nói suông. Đến nay chị Liêm đã set up và tư vấn hơn 300 spa, đào tạo hơn 2000 học viên, và kéo không ít spa trở lại từ ngay sát mép vực đóng cửa. Chị không bán giấc mơ làm giàu. Chị đưa cho chủ spa thứ ngân hàng đã rèn cho mình suốt 11 năm: một cái đầu lạnh đọc được con số, và một hệ thống để con số ấy tự sinh lời. Phần đáng giá nhất nằm ở những trang tiếp theo.

    Vì sao Bạn từng hoài nghi ‘chuyên gia spa trên mạng’ – và chị Liêm khác ở đâu

    Nếu chị từng lướt qua hàng chục lời mời “x10 doanh thu”, “đảm bảo spa kín lịch sau một khóa học” rồi thấy gợn lên nỗi hoài nghi, thì nỗi hoài nghi đó hoàn toàn chính đáng. Ngành làm đẹp không thiếu người đứng lên dạy người khác kiếm tiền trong khi chính họ chưa từng đứng trong một phòng trị liệu lúc cuối tháng, nhìn bảng lương nhân viên và con số doanh thu không khớp nhau.

    Vậy lấy gì để phân biệt? Chị Liêm có thứ mà lời quảng cáo không mượn được: 300+ spa đã trực tiếp tư vấn, set up; nhiều spa được chị cứu từ bờ vực đóng cửa; 2000+ học viên; 10 năm trong nghề. Trước đó là 11 năm làm Kế toán – Kiểm toán trong ngành ngân hàng – tức là chị đọc bảng lương và dòng tiền bằng con mắt kiểm toán, không phải bằng cảm tính.

    Và chị gọi đúng tên thứ chủ spa đang mang: nỗi sợ internet khiến chị né tránh hiện diện trên không gian số; marketing làm được chăng hay chớ; doanh thu trì trệ tháng này qua tháng khác; sâu nhất là sự mơ hồ về con số – không rõ điểm hòa vốn, không nắm dòng tiền. Đó là những điểm đau chị Liêm đã ngồi gỡ cùng hàng trăm spa.

    Nên ở các phần sau, người viết xin lùi lại, để con số và câu chuyện thật của chị Liêm tự lên tiếng. Chị đọc, rồi tự cân.

    Hết mơ hồ về con số: tư duy kiểm toán giải bài toán dòng tiền cho spa

    Có một câu hỏi mà phần lớn chủ spa né tránh: tháng vừa rồi spa thực sự lãi bao nhiêu? Không phải số dư trong tài khoản, mà con số còn lại sau khi trừ mặt bằng, lương kỹ thuật viên, mỹ phẩm tiêu hao, khấu hao giường máy. Nhiều chị im lặng. Có chị tưởng mình đang lãi, hóa ra đang lấy tiền tháng này nuôi lỗ tháng trước. Đó chính là chỗ chị Thanh Liêm bắt đầu.

    Trước khi vào ngành spa, chị Liêm có 11 năm trong ngành Tài chính – Ngân hàng, làm nghề Kế toán – Kiểm toán: nghề mà một con số sai có thể kéo theo hậu quả thật. Khi rẽ sang làm đẹp, chị không bỏ lại hành trang đó. Chị gọi việc này là “arbitrage kỹ năng” (chuyển hóa năng lực): mang tư duy kiểm toán, năng lực kiểm soát dòng tiền và thói quen quy trình hóa của một ngành chuẩn mực, đặt vào một ngành quen vận hành theo cảm tính.

    Chị Liêm dạy chủ spa nhìn thẳng vào điểm hòa vốn: mỗi tháng phải bán bao nhiêu buổi trị liệu thì spa mới đứng vững, chưa nói tới lãi. Con số đó không để dọa, mà để chị biết mình đang đứng ở đâu trước khi giật mình cuối tháng.

    Từ gốc rễ ấy, hệ thống mới mọc lên. SOP (quy trình thao tác chuẩn) để mỗi kỹ thuật viên làm dịch vụ đồng đều. KPI (chỉ số đánh giá hiệu quả) để thấy ai đang kéo doanh thu, khâu nào đang rò rỉ. Chị Liêm đã xây cả hệ thống đào tạo nhân viên cho các spa, nối tuyển dụng – vận hành – marketing – giữ chân khách thành một mạch, thay vì vá víu từng chỗ.

    Chị không dạy mẹo. Chị dạy chủ spa tự đọc spa của mình qua những con số biết nói, để ROI (tỷ lệ hoàn vốn) thôi là chuyện hên xui.

    Phía sau tấm huy chương: vì sao 05 lần Full Marathon là bảo chứng kỷ luật để dạy quản trị

    Con số biết nói cần một bàn tay đủ kỷ luật để đọc chúng mỗi ngày — và kỷ luật ấy ở chị Liêm không phải lời tự nhận, nó có bằng chứng trên đường chạy.

    Hãy hình dung cung đường 42km Trail (chạy địa hình) tại Sapa — một trong những địa hình khắc nghiệt nhất Việt Nam. Bùn lầy, dốc đứng, sương mù nuốt trọn tầm nhìn, đôi chân đã quá ngưỡng chịu đựng. Không có khán giả cổ vũ ở mỗi khúc cua. Chỉ còn người chạy đối diện với chính mình. Chị Liêm về đến vạch đích. Trước đó là 05 lần Full Marathon (chạy đường dài 42km) đường bằng. Và mỗi ngày, đều đặn, là bơi lội và tập luyện — “đều đặn, đều đặng”.

    Con số ấy không kể ra để khoe.

    Bởi với chị Liêm, giá trị thật của đường chạy không nằm ở tấm huy chương — vật phẩm kim loại treo lên rồi cũng phủ bụi. Giá trị nằm ở ROI (tỷ lệ hoàn vốn) về mặt con người: sau mỗi 42km là một phiên bản mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn, kỷ luật hơn bước qua vạch đích.

    Và đây là chỗ chị phân biệt rạch ròi. Có thứ “kỷ luật có giám sát” — có người nhìn thì làm, vắng người thì buông. Lại có “kỷ luật tự thân” — động lực mọc lên từ gốc rễ, không cần ai hô hào, không cần ai vỗ tay. Một chủ spa không tự quản nổi giờ giấc, dòng tiền, quy trình của chính mình thì lấy gì quản được đội nhóm, giữ được khách?

    Chị nói thẳng: “Một lãnh đạo không tự quản trị được bước chạy của mình thì không đủ tư cách quản trị sự nghiệp của người khác.”

    Nguyên tắc của chị không ồn ào. Chỉ một câu: “Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua một tí.” 42km không chinh phục bằng một cú bứt phá, mà bằng từng bước lặp lại không bỏ cuộc — y như cách một spa đứng vững không nhờ một tháng bùng nổ, mà nhờ tháng nào cũng nhỉnh hơn tháng trước. Đó là điều đường chạy dạy chị. Và cũng là điều chị mang vào từng buổi đào tạo.

    Triết lý ‘cho đi trước, nhận lại sau’: vì sao không có lời hứa x10 doanh thu

    Đọc đến đây, có lẽ chị vẫn chờ một con số gây sốc, kiểu “x10 doanh thu sau 30 ngày”. Sẽ không có lời hứa nào như vậy ở đây. Và chính sự vắng mặt ấy mới là điều đáng để chị dừng lại.

    Người đã từng set up hơn 300 spa và đứng cạnh nhiều spa bên bờ vực đóng cửa thừa biết một sự thật: doanh thu không nhân lên bằng lời hứa, nó lớn lên từ hệ thống. Nên thay vì bán giấc mơ làm giàu nhanh, chị Liêm đặt cược uy tín vào bốn giá trị chị sống mỗi ngày: sự lương thiện — kim chỉ nam cho từng quyết định; tinh thần phụng sự; kỷ luật tự thân; và tư duy biến đổi, không ngừng tái cấu trúc chính mình.

    Lương thiện đứng đầu không phải tình cờ. Trong một ngành mà niềm tin của khách là tài sản dễ vỡ nhất, một người dạy kinh doanh spa mà thiếu tử tế thì mọi công thức đều thành con dao hai lưỡi — đặt vào tay chủ spa, quay lại cứa chính khách hàng của họ.

    Triết lý gốc của chị gói trong một câu mộc mạc: “Muốn giúp được người khác phải giúp được chính mình đầu tiên. Muốn cho đi thì mình phải có kiến thức thì mình mới cho đi.” Cho đi trước, nhận lại sau — không phải chiêu marketing, mà là trật tự thật của giá trị. Với chị, “phụng sự cộng đồng là hành trình đẹp nhất trong quá trình kiếm tiền”.

    Bởi chị tin: thế giới bên trong tạo ra thế giới bên ngoài. Tư duy, kỷ luật, giá trị — những thứ vô hình — mới sinh ra doanh thu, sức khỏe và những mối quan hệ bền. Doanh thu là hệ quả, không phải mồi câu. Đó là lý do chị Liêm không bán cho chị một giấc mơ. Chị mời chị bước vào một quá trình.

    Chị Liêm dành cho ai – và không dành cho ai

    Một quá trình thì luôn kén người đi cùng. Nói thẳng từ đầu: chị Liêm không dành cho tất cả mọi người.

    Chị dành cho người chủ spa đang thua lỗ và kiệt sức – mỗi sáng mở cửa mà lòng nặng trĩu, không biết tháng này có đủ tiền trả lương nhân viên không. Dành cho chị chủ muốn mở rộng nhưng sợ phình to thì vỡ trận, vì cái đang có còn chưa chạy bằng hệ thống. Dành cho người mới vào nghề, tay nghề tốt nhưng mơ hồ trước bài toán dòng tiền và điểm hòa vốn.

    Chị dành cho người mang trong mình “Internet Phobia” (nỗi sợ chuyển đổi số), ngại hiện diện trên không gian số, làm marketing kiểu được chăng hay chớ – và sẵn sàng học cách thu hút khách có chiến lược. Đây không phải lời hứa suông: chị Liêm từng set up hơn 300 spa, kéo nhiều spa từ bờ vực đóng cửa trở lại, và đồng hành cùng hàng nghìn chủ spa trong và ngoài nước để họ thoát nỗi sợ ấy, kinh doanh có hệ thống.

    Nhưng có một nhóm chị thành thật không nhận: người đi tìm câu thần chú làm giàu sau một đêm. Ở đây không có “đảm bảo giàu”, không có “x10 doanh thu” trong ba tháng. Một người đã năm lần chạy trọn 42km và chinh phục cung Trail Sapa hiểu rõ: không có đỉnh nào tới được mà bỏ qua từng bước chân. Chị chỉ đi cùng người sẵn sàng xắn tay làm việc có hệ thống và giữ kỷ luật mỗi ngày – nguyên tắc của chị gọn lỏn: “Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua một tí”.

    Nếu chị thấy mình trong những dòng trên – không tìm phép màu, mà sẵn sàng làm thật – thì hành trình này được viết cho chị.

    >

    Chân dung một người THẬT để theo học & kết nối với chị Liêm

    Hãy nhìn chị Thanh Liêm không như một bộ kỹ năng, mà như một con người trọn vẹn theo đúng bố cục chị vẫn sống và vẫn dạy: Thân – Tâm – Trí.

    Thân là thể chất tôi luyện qua 05 lần Full Marathon (chạy đường dài 42km) và cung đường 42km Trail Sapa — một trong những địa hình khắc nghiệt nhất Việt Nam. Người không tự quản trị nổi bước chạy của mình thì khó nói chuyện quản trị sự nghiệp người khác. Tâm là sự lương thiện đặt làm kim chỉ nam, là tinh thần phụng sự — với chị, giúp được chủ spa không phải cái giá phải trả cho thành công, mà là phần đẹp nhất của hành trình. Trí là tư duy kiểm toán, kiểm soát dòng tiền, quy trình hóa — chắt ra từ Cử nhân Kế toán – Kiểm toán và 11 năm trong ngành Tài chính – Ngân hàng, rồi đem áp vào hơn 300 spa, nhiều spa được kéo lại từ bờ vực đóng cửa.

    Ba chân ấy đứng trên một nguyên tắc chị nhắc đi nhắc lại: “Ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua một tí.” Chị Liêm đáng tin không vì lời hứa, mà vì những con số và những bước chạy chị đã đi qua.

    Nếu chị — người chủ spa đang đọc đến đây — muốn bắt đầu, hãy bắt đầu nhỏ: một câu hỏi thật về con số spa của chị, một cuộc trò chuyện, một bước chạy đầu tiên. Và nếu trong tất cả những gì vừa đọc, chị không thấy một lời hứa giàu nhanh nào — thì đó chính là điều đáng để chị tin.

    Câu hỏi thường gặp về chị Nguyễn Thị Thanh Liêm

    Nguyễn Thị Thanh Liêm là ai?

    Nguyễn Thị Thanh Liêm (sinh năm 1985, quê Quảng Ngãi) là chuyên gia đào tạo kinh doanh spa và vận hành spa. Chị là Cử nhân Kế toán – Kiểm toán, có 11 năm làm nghề kiểm toán trong ngành Tài chính – Ngân hàng trước khi khởi nghiệp sang ngành làm đẹp. Đến nay chị đã tư vấn, set up hơn 300 spa và đào tạo hơn 5000 học viên.

    Chị Liêm có cam kết tăng doanh thu hay “x10” cho spa không?

    Không. Chị Liêm không hứa làm giàu nhanh hay nhân doanh thu trong một khoảng thời gian định sẵn. Quan điểm của chị là doanh thu lớn lên từ hệ thống — quy trình, dòng tiền, kỷ luật vận hành — nên kết quả tùy thuộc vào việc mỗi chủ spa áp dụng và giữ kỷ luật đến đâu.

    Chị Liêm phù hợp với chủ spa nào?

    Với chủ spa đang thua lỗ, kiệt sức và mơ hồ về con số; người muốn mở rộng nhưng sợ vỡ trận; người mới vào nghề chưa nắm điểm hòa vốn, dòng tiền; và người ngại chuyển đổi số, muốn làm marketing bài bản hơn. Chị thẳng thắn không nhận người chỉ tìm “phép màu giàu sau một đêm”.

    Chị Liêm dạy những gì cho chủ spa?

    Các trụ chuyên môn gồm setup và vận hành spa, quản trị tài chính – dòng tiền, điểm hòa vốn, KPI, SOP, tuyển dụng và quản trị nhân sự, marketing, chăm sóc và giữ chân khách, đào tạo nhân viên, xây dựng đội nhóm. Nền tảng xuyên suốt là tư duy kiểm toán đặt vào ngành spa.


    Về tác giả

    Nguyễn Thị Thanh Liêm — Chuyên gia đào tạo kinh doanh spa & vận hành spa. Cử nhân Kế toán – Kiểm toán; 11 năm trong ngành Tài chính – Ngân hàng trước khi khởi nghiệp. 300+ spa đã tư vấn, 5000+ học viên, `10 năm kinh nghiệm. 05 lần Full Marathon, Trong đo có 42km Trail Sapa.