Tôi kể chị em nghe câu chuyện của một học viên. Em ấy tên Tuyết.
Tuyết cũng là một người chủ spa, như rất nhiều chị em chủ spa khác. Và cũng giống như rất nhiều người trong chúng ta, Tuyết mang trong lòng một khát khao rất giản dị: làm sao cho cái spa của mình sống được, đông khách, để công sức mình bỏ ra không đổ xuống sông xuống bể.
Tuyết đi tìm câu trả lời đó theo cách mà có lẽ chị cũng từng làm: đi học.
Ban đầu, em có nhắn tin cho tôi, hỏi vài câu rồi thôi, để đó.
Rồi em chọn một lớp học chạy quảng cáo, mang theo cả chồng con đi học cùng. Em bắt xe từ Bắc Giang vào tận Sài Gòn để đăng ký. Người ta quảng cáo dạy marketing (tiếp thị), nghe hay lắm, sang lắm. Em dồn tiền, dồn cả hy vọng vào đó.
Rồi em về.
Làm mãi không ra kết quả. Chồng cũng không còn tin vào việc học nữa.
Sau đó, em gọi điện cho tôi, vỏn vẹn bốn chữ: “Về không làm được.”
Chị em có thấy quen không?
Học thì hào hứng, về nhà mở tài liệu ra thì… không biết bắt đầu từ đâu. Kiến thức thì nhiều, mà áp vào cái spa của mình thì chẳng ra đồng nào.
Sau này Tuyết mới nói thẳng với tôi câu em giữ trong lòng bao lâu: “Họ quảng cáo dạy marketing nhưng chỉ là lấy tiền thôi.”
Tôi không nói gì. Bởi mỗi người thầy có một cách dạy khác nhau.
Rồi em nói tiếp:
“Nhưng chị ơi, mất tiền chưa phải là chỗ đau nhất. Chỗ đau nhất là chuyện xảy ra ở nhà.”
Học hết khoá này đến khoá kia, tốn kém, mà spa vẫn không nhúc nhích — đến một ngày, chồng Tuyết không muốn em đi học nữa.
Chị hãy dừng lại ở câu đó một giây với tôi.
Không phải anh ấy cấm cản. Anh ấy chỉ… hết tin. Người đàn ông nhìn vợ mình đổ tiền vào hết lớp học này đến lớp học khác mà chẳng thấy kết quả, thì đến lúc anh ấy mệt. Và khi người thân nhất của mình cũng hết tin mình, thì người phụ nữ ấy cô đơn tới mức nào?
Đó mới là đáy. Không phải cái ví vơi đi. Mà là cái cảm giác: “Đến chồng mình cũng không còn tin mình nữa. Hay là tại mình thật sự kém?”
Và chị em biết Tuyết vẫn còn tin điều gì không?
Em vẫn tin vào chính mình. Em vẫn tin cái spa của em xứng đáng có một cơ hội. Một người phụ nữ chịu khó đến thế, tử tế đến thế — em xứng đáng được ai đó chỉ đúng đường, chứ không đáng phải bỏ cuộc.
Tôi nhớ như in hôm đó. Tuyết nhắn tin cho tôi, nhưng tôi đang bận, chưa kịp trả lời. Em sốt ruột, gọi điện. Hai chị em chỉ nói với nhau có mấy phút.
Và rồi Tuyết giấu chồng, để được đi học thêm một lần nữa.
Chị em nghĩ mà xem — sau bao nhiêu lần thất vọng, sau khi chồng đã nói “không”, mà em vẫn lặng lẽ gom niềm tin cuối cùng của mình, giấu vào trong, để đặt cược thêm một lần.
Không phải vì em liều. Mà vì trong lòng em vẫn còn một ngọn lửa chưa tắt: “Mình phải làm được. Cái spa này phải sống.”
Tôi nhận lời. Nhưng tôi nói với Tuyết: lần này mình không học cho có. Mình học để về làm được ngay.
Bởi vì thứ tôi dạy không phải marketing trên trời. Đó là lớp vận hành — cầm tay em làm đúng những việc một cái spa cần làm mỗi ngày để có khách, có doanh thu, ngay trên chính cái spa của em, với chính khách hàng thật của em.
Tuyết học. Và đây là chỗ tôi muốn chị em nghe cho kỹ.
Ngay buổi học đầu tiên — Tuyết nói, chỉ buổi đầu tiên thôi — em đã cầm về được một mớ việc cụ thể để áp dụng vào spa.
Em về, em làm. Không phải chờ vài tháng. Chỉ ngay sáng hôm sau, spa của em đã có doanh thu hàng chục triệu đồng — chỉ sau một đêm học.
Và chị em biết khoảnh khắc nào làm tôi xúc động nhất không?
Là lúc Tuyết nhắn cho tôi: “Sau hôm đấy học xong về, em làm mấy hôm đều có doanh thu, mới dám nói thật.”
“Mới dám nói thật.”
Nghĩa là em không dám khoe, không dám nói, vì em sợ lại thất vọng thêm một lần nữa. Em đợi đến khi cầm trong tay kết quả thật — những đồng doanh thu thật — rồi mới dám ngẩng lên nói với chồng: “Lần này em làm được rồi.”
Chị em hình dung được cái giây phút đó không?
Người phụ nữ ấy cuối cùng cũng được minh oan cho niềm tin của chính mình. Không phải trước cả thế giới. Chỉ trước một người — người mà em cần được tin tưởng nhất.
Chuyện chưa dừng ở đó.
Tuyết học lớp vận hành đã lâu rồi, mà đến tận bây giờ tôi vẫn theo sát em từng ly từng tí, vẫn sửa bài cho em. Em nói với tôi: “Tìm được người dẫn dắt mình tận tâm bây giờ khó lắm Cô ạ.”
Và điều làm tôi hạnh phúc nhất, hơn cả doanh thu của em: Tuyết nói em đã thay đổi được chính bản thân mình, trở thành một phiên bản tốt hơn.
Giờ thì Tuyết còn quay lại nhắn tôi — không phải để hỏi cho mình nữa, mà để nhờ tôi giúp mấy người bạn của em. Những người cũng đang luẩn quẩn, cũng đang mất tiền hết chỗ này đến chỗ khác mà chưa xác định được con đường. Em viết: “Mong Cô giúp để các bạn ấy thay đổi. Vì nếu không cứ luẩn quẩn mãi… rồi lại mất tiền nữa Cô ạ.”
Người từng được cứu, giờ quay lại muốn cứu người khác. Với tôi, đó là món quà lớn nhất của nghề này.
Chị em à,
Tôi kể chị nghe chuyện Tuyết không phải để khoe. Tôi kể vì tôi tin: Tuyết làm được thì chị cũng làm được.
Tuyết không giỏi hơn chị em. Cô gái ấy chỉ có hai thứ: một là không tắt niềm tin vào mình, hai là cuối cùng đã tìm đúng người đi cùng.
Và tôi cũng nói thật lòng điều này. Nếu chị em đang thất bại mà cứ tiếp tục con đường cũ — hết khoá “marketing” này đến khoá “bí quyết” kia, học về rồi để đó, không ra được đồng nào — thì cái mất lớn nhất không phải là tiền.
Mà là niềm tin của những người thương mình cứ vơi đi từng chút một, cho đến ngày chính chị cũng không còn tin mình nữa. Mà một cái spa không có người chủ tin vào nó, thì không thể sống.
Chị em không đáng phải đi con đường đó thêm một mình nữa.
Nếu chị đọc tới đây mà thấy mình trong câu chuyện của Tuyết, hãy inbox cho tôi.
Để một ngày rất gần, chị em cũng được nhắn cho tôi đúng cái câu mà Tuyết đã nhắn: “Em làm được rồi Cô ạ.”
#nguyenthithanhliem #kinhdoanhspa #chuspa #vanhanhspa #daotaospa #spabacgiang
Leave a Reply