Chị đã tử tế đến kiệt sức — vậy mà khách vẫn quay lưng

Một câu hỏi ngắn thôi, nhưng trong nó là cả một nỗi ấm ức mà tôi tin rất nhiều chị đang nuốt vào trong:

“Tại sao spa mới mở của em giá rẻ hơn, phục vụ nhiệt tình hơn, mà vẫn ế khách hả cô?”

Chị ơi, câu hỏi này không chỉ là chuyện kinh doanh. Nó là tiếng kêu của một người đã cho đi rất nhiều mà không được đền đáp. Để tôi kể chị nghe.

Chị đã làm mọi thứ “đúng” như người ta bảo

Chị mở spa. Chị nghĩ rất đơn giản và rất tử tế: mình mới, mình chưa có tiếng, thì mình lấy rẻ hơn người ta, phục vụ nhiệt tình hơn người ta, ắt khách sẽ thương mà đến.

Nên chị hạ giá. Hạ đến mức mỗi lần làm cho khách, tính ra tiền công của chị gần như bằng không. Chị bảo “không sao, lấy công làm lãi, có khách là được”.

Rồi chị phục vụ. Trời ơi, chị phục vụ hết mình. Khách vào, chị pha nước, chị hỏi han, chị làm thêm giờ không tính tiền, chị dặn dò chăm sóc tại nhà tận tình. Chị đối với khách như người thân.

Chị làm tất cả những điều đó. Đến kiệt sức. Đến mức tối về nằm xuống là đau lưng mỏi gối, chẳng còn hơi sức cho con cho chồng.

Vậy mà… khách vẫn thưa. Có người làm một lần rồi đi luôn. Trong khi cái spa cách đó vài trăm mét, giá cao gấp đôi chị, lại đông nghịt người.

Chị đứng nhìn qua đó, và trong lòng dâng lên một câu hỏi cay đắng: “Mình rẻ hơn, mình tốt hơn, sao đời lại bất công với mình vậy?”

Tôi phải nói với chị một sự thật, dù nó hơi đau

Chị ngồi xuống đây, tôi nắm tay chị nói điều này: chị không sai khi tử tế. Chị chỉ nhầm một chỗ — chị tưởng rẻ là một lý do để khách chọn mình. Nó không phải.

Khi chị hạ giá thật thấp, chị nghĩ mình đang cho khách một món hời. Nhưng trong đầu người khách, một thứ khác diễn ra. Họ nghĩ: “Sao chỗ này rẻ vậy? Rẻ vậy thì mỹ phẩm có tốt không? Tay nghề có ổn không? Hay là làm ẩu?” Cái giá rẻ mà chị tưởng là tấm lòng, khách lại đọc thành một dấu hỏi về chất lượng.

Còn sự nhiệt tình của chị — nó quý vô cùng, nhưng khách chỉ cảm nhận được nó sau khi đã bước vào. Mà vấn đề của chị là họ chưa bước vào. Nhiệt tình không kéo được người lạ tới, vì đứng từ ngoài nhìn, họ chưa thấy được nó.

Sự thật đau lòng là: chị đang cho đi rất nhiều thứ quý giá — công sức, tâm huyết, cả sức khỏe của mình — cho một chiến lược không dẫn khách về. Chị không được đền đáp không phải vì đời bất công. Mà vì chị đang đặt giá trị của mình sai chỗ.

Kẻ đã đẩy chị vào cái vòng luẩn quẩn này

Kẻ đó tên là “cuộc đua xuống đáy”. Nó thì thầm với mọi chủ spa mới rằng: muốn có khách thì cứ giảm giá đi. Thế là chị giảm. Rồi có người giảm hơn chị. Chị lại giảm nữa. Cho đến khi chị kiệt sức, kiệt tiền, mà cái nhóm khách chị kéo về được cũng chỉ là nhóm săn giá rẻ — hôm nay đến vì chị rẻ, mai bỏ đi vì chỗ khác rẻ hơn. Họ không bao giờ trung thành, vì thứ họ trung thành là giá, không phải là chị.

Cái spa đắt hơn mà đông khách kia, họ không thắng chị vì họ giỏi hơn. Họ thắng vì họ không tham gia cuộc đua đó. Họ cho khách một lý do để chọn, thay vì một cái giá để so.

Con đường tôi đã đi, và muốn dắt chị đi cùng

Tôi từng ở trong đúng cái vòng luẩn quẩn ấy. Từng nghĩ tử tế và rẻ là đủ. Từng kiệt sức và ấm ức y như chị.

Cho đến khi tôi học được cách thôi bán rẻ và bắt đầu bán giá trị: chọn ra một thứ mình giỏi nhất và nói thật rõ để khách nhớ đến mình vì điều đó; cho khách thấy kết quả mình mang lại thay vì cái giá mình hạ; nâng trải nghiệm lên để khách thấy đáng đồng tiền, chứ không phải dìm giá xuống để trông rẻ. Kỳ lạ thay, ngày tôi ngừng hạ giá và bắt đầu làm điều đó, khách tốt hơn lại tìm đến — và tôi bớt kiệt sức đi rất nhiều.

Tất cả con đường đó, tôi hệ thống lại trong khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân. Vì tôi không đành lòng nhìn thêm một người phụ nữ tử tế nào cho đi đến cạn kiệt rồi ngồi khóc vì tưởng đời bất công với mình — trong khi thứ chị thiếu chỉ là một cách đặt đúng giá trị của mình.

Tôi đã đồng hành với nhiều chị đi từ chỗ phá giá đến kiệt sức, đến chỗ định vị lại và tự tin tăng giá mà khách vẫn đầy lịch hẹn.

Cái giá của việc tiếp tục bán rẻ

Nếu chị cứ tiếp tục con đường “rẻ hơn, nhiệt tình hơn” này, tôi sợ điều xảy ra không chỉ là ế khách. Tôi sợ chị sẽ kiệt sức đến mức một ngày chị nhìn cái nghề mình từng yêu mà chỉ thấy mệt mỏi và cay đắng. Chị sẽ tin rằng mình không có duyên, trong khi thật ra chị chỉ chưa được ai chỉ cho cách để sự tử tế của mình được trả công xứng đáng. Mất khách còn lấy lại được. Mất niềm tin và tình yêu với nghề mới là cái mất khó gỡ nhất.

Chị tử tế như vậy, chị xứng đáng được đền đáp. Đừng để lòng tốt của chị bị đem bán rẻ thêm một ngày nào nữa.

» ĐĂNG KÝ khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân — để tôi đồng hành cùng chị

Nhắn cho tôi. Kể tôi nghe chị đang lấy giá bao nhiêu, đang làm gì cho khách. Tôi sẽ chỉ cho chị thấy: chị đang cho đi quá nhiều, và nhận về quá ít — chỉ vì một chỗ đặt sai. Sửa được, chị ạ.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *