Chiếc điện thoại chị cầm lên rồi lại đặt xuống

Một chị chủ spa gửi cho tôi câu hỏi này, và tôi tin nó là nỗi lòng của hàng nghìn người phụ nữ khác đang im lặng:

“Cô ơi, làm sao để quay video được liên tục giống cô ạ. Em muốn đưa công việc kinh doanh của em lên online như mọi người, mà mỗi lần quay video em sợ xấu, sợ bị chê cô ạ.”

Chị ơi, tôi hiểu. Tôi hiểu đến từng nhịp tim.

Cảnh này, chị lặp lại bao nhiêu lần rồi

Chị biết mình cần lên online. Ai cũng bảo phải quay video, phải xuất hiện, phải cho người ta thấy mặt. Chị cũng muốn lắm chứ.

Nên tối nay, sau khi đóng cửa spa, chị quyết tâm. Chị cầm điện thoại lên. Chị bật camera, chuyển sang chế độ quay.

Rồi chị thấy mặt mình trên màn hình.

Và thế là cả một đội quân ùa vào trong đầu chị. “Trời ơi, sao mặt mình trông kỳ vậy. Da mình hôm nay xấu. Nói năng thì vấp. Nhỡ quay xong đăng lên, người ta chê thì sao? Nhỡ mấy người quen thấy, họ cười mình ‘bày đặt làm màu’ thì sao? Mà mình có biết ăn nói trước máy đâu…”

Chị tắt camera. Đặt điện thoại xuống.

“Thôi, để mai.” Chị tự nhủ.

Nhưng mai lại y hệt hôm nay. Và cứ thế, chiếc điện thoại của chị cầm lên rồi lại đặt xuống, cầm lên rồi lại đặt xuống — hàng chục, hàng trăm lần. Trong khi ngoài kia, những người bằng chị, có khi tay nghề còn thua chị, cứ đều đặn xuất hiện, và khách cứ đều đặn tìm đến họ.

Điều đau nhất không phải là chị sợ

Điều đau nhất là: mỗi lần chị đặt điện thoại xuống, chị không chỉ bỏ lỡ một video. Chị đang để cả việc kinh doanh của mình đứng im.

Vì hôm nay, người ta không tìm spa trên báo, không dò trên cuốn danh bạ. Người ta lướt điện thoại. Và họ chọn spa của người mà họ thấy mặt mỗi ngày, nghe giọng mỗi ngày, thấy được cái tâm với nghề mỗi ngày. Cái nút “quay” mà chị không dám bấm — nó chính là cánh cửa dẫn khách về spa chị. Chị đang khóa trái cánh cửa đó, mỗi tối, bằng chính nỗi sợ của mình.

Và chị nghe cho kỹ điều này: chị sợ “xấu”, sợ “bị chê” — nhưng khách của chị, họ không đi tìm một hoa hậu. Họ đi tìm một người thật, đáng tin, hiểu vấn đề của họ. Chị càng cố diễn cho hoàn hảo, chị càng xa họ. Chị càng thật, họ càng đến gần.

Kẻ đang giam giữ chị

Kẻ ngăn chị không phải là cái camera. Không phải là khuôn mặt chị. Không phải là những người “nhỡ đâu sẽ chê”.

Kẻ đó là nỗi sợ trong đầu chị — cái nỗi sợ luôn vẽ ra một đám đông khắt khe đang chờ chực cười nhạo chị. Nhưng chị biết không, cái đám đông đó gần như không tồn tại. Người ta bận sống cuộc đời của họ lắm, chẳng ai rảnh ngồi soi một video chăm da để cười chị đâu. Người duy nhất khắt khe với chị đến vậy, lại vẫn là chị.

Tôi cũng từng đặt điện thoại xuống y như chị

Chị có tin không — cái người mà chị bảo “quay video liên tục giống cô”, tôi cũng từng ngồi tắt camera đặt điện thoại xuống hàng chục lần. Tôi cũng từng sợ xấu, sợ vấp, sợ người quen cười.

Thứ đưa tôi vượt qua không phải là tôi bỗng dưng hết sợ, hay bỗng dưng xinh ra, ăn nói trơn tru ra. Thứ đưa tôi qua là tôi tìm được một cách làm dành riêng cho người sợ máy quay: không cần thuộc lòng kịch bản, không cần diễn, không cần đẹp — chỉ cần nói đúng một điều khách đang cần nghe, với đúng một người khách trong đầu. Và một cái khung nội dung để tôi không bao giờ phải ngồi nghĩ “hôm nay quay gì”.

Chính vì tôi đi qua nó khổ sở như vậy, nên tôi mới gói lại thành khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân — trong đó có trọn phần làm nội dung và lên hình dành cho người sợ máy quay — để chị không phải mất nhiều năm mò mẫm như tôi. Nó cầm tay chị từ cái video đầu tiên run rẩy, đến ngày chị bấm nút “quay” nhẹ như bật một cái đèn.

Tôi đã thấy nhiều chị đi từ chỗ không dám bật camera, đến chỗ quay đều mỗi tuần — và khách bắt đầu nhắn tin vì đã xem video của họ.

Cái giá của việc cứ đặt điện thoại xuống

Tôi nói thật lòng. Nếu tối nay chị lại đặt điện thoại xuống và tự nhủ “để mai” — thì một năm nữa, chị vẫn sẽ ngồi đúng chỗ này, vẫn cầm lên đặt xuống, và vẫn nhìn những người khác đi trước mình mỗi ngày một xa. Nỗi sợ không tự nhỏ đi theo thời gian đâu chị. Nó chỉ nhỏ đi khi chị bước qua nó một lần, có người đi bên cạnh.

Video đầu tiên của chị sẽ không hoàn hảo. Của tôi cũng đâu có hoàn hảo. Nhưng người khách đầu tiên tìm đến chị nhờ dám xuất hiện — người đó là có thật, và đang chờ chị ở phía bên kia nỗi sợ.

» ĐĂNG KÝ khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân — để tôi đồng hành cùng chị

Tối nay, thay vì đặt điện thoại xuống, chị nhắn cho tôi một câu thôi cũng được. Chỉ cần chị đừng bỏ cuộc trong im lặng thêm một đêm nữa.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *