Trước khi chị gỡ tấm biển spa xuống, đọc cho hết bài này

Một chị chủ spa nhắn cho tôi, vỏn vẹn mấy dòng mà đọc xong tôi nghe lòng mình thắt lại:

“Em mở spa được 4 tháng, không có khách hàng, không có doanh thu. Em bị vỡ mộng và muốn dẹp tiệm rồi cô ạ.”

Nếu hôm nay chị đang cầm điện thoại đọc bài này với đúng cái ý nghĩ ấy trong đầu — thì tôi xin chị một điều. Đọc cho hết. Rồi hẵng quyết định.

Nhớ lại cái ngày chị treo tấm biển ấy lên không

Tôi muốn chị nhớ lại. Cái ngày chị treo tấm biển có tên spa của chị lên.

Hôm đó chị dậy sớm lắm. Chị lau đi lau lại cái quầy đến bóng loáng. Chị xếp từng chai mỹ phẩm cho ngay ngắn, chỉnh cái khăn cho thẳng thớm. Chị đứng ở cửa, nhìn tấm biển mang tên mình, và trong lòng chị có một thứ ánh sáng — cái ánh sáng của một người phụ nữ vừa bước ra làm chủ cuộc đời mình.

Chị đã mơ. Chị mơ về những buổi spa kín lịch hẹn. Mơ về ngày chị tự tin nói với gia đình “con tự lo được”. Mơ về việc mình sẽ là chỗ mà bao nhiêu người phụ nữ khác tìm đến để đẹp hơn, vui hơn.

Cái ánh sáng đó có thật. Chị không tưởng tượng ra nó.

Rồi bốn tháng trôi qua

Tháng đầu, người thân người quen ghé ủng hộ. Chị mừng. Chị tưởng thế là bắt đầu rồi.

Tháng thứ hai, khách quen thưa dần. Chị bắt đầu ngồi nhìn cái cửa nhiều hơn là nhìn khách.

Tháng thứ ba, có những ngày chị mở cửa từ sáng đến chiều mà không một ai bước vào. Chị lau lại cái quầy đã sạch bong. Chị xếp lại mấy chai mỹ phẩm đã ngay ngắn. Chỉ để tay mình có việc mà làm, để đầu mình đỡ nghĩ.

Tháng thứ tư, cái ánh sáng trong mắt chị ngày khai trương đã tắt. Chị không còn dám nhìn tấm biển nữa. Vì mỗi lần nhìn nó, chị lại thấy như nó đang cười vào cái giấc mơ dại dột của mình.

Và hôm nay, chị đứng đây. Tay chị đã chạm vào tấm biển ấy. Chị định gỡ nó xuống.

Khoan đã, chị

Tôi biết cảm giác vỡ mộng nó nặng thế nào. Nó không chỉ là mất tiền. Nó là cảm giác mình đã tin vào một giấc mơ, và giấc mơ ấy phản bội mình. Nó là nỗi xấu hổ khi nghĩ đến ánh mắt của những người từng can ngăn chị.

Nhưng tôi cần chị phân biệt cho thật rõ hai điều này, vì nó quyết định cả phần đời còn lại của chị với cái nghề này:

Chị đang muốn bỏ cuộc vì spa của chị thật sự không có tương lai? Hay vì chị chưa từng được ai chỉ cho cách làm nó có khách?

Bốn tháng không có khách — điều đó không chứng minh chị bất tài. Nó chỉ chứng minh một chuyện duy nhất: chị mở cửa và chờ đợi, trong khi việc kéo khách về là một kỹ năng phải học, chứ không phải thứ tự đến.

Chị mở spa với đầy đủ tay nghề, đầy đủ tình yêu nghề. Nhưng chưa ai đưa cho chị tấm bản đồ để có khách. Chị đang lạc đường — chứ chị không hề đi vào ngõ cụt. Hai điều đó khác nhau một trời một vực.

Điều tôi ước có ai đó nói với tôi ngày ấy

Tôi từng đứng ở lằn ranh muốn buông y như chị. Và điều cứu tôi không phải là một câu động viên suông kiểu “cố lên”. Điều cứu tôi là có người chỉ cho tôi chính xác phải làm gì vào sáng mai — bước một, bước hai, bước ba — thay vì để tôi tự mò trong bóng tối rồi kiệt sức.

Đó là lý do sau này tôi dựng nên khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân. Nó không phải một mớ lý thuyết. Nó là tấm bản đồ mà tôi ước gì có ai đưa cho mình vào cái tháng thứ tư đen tối ấy: làm gì để những người quanh spa biết đến chị, làm gì để một người bước vào, làm gì để họ quay lại và dẫn theo người khác — bắt đầu ngay cả khi chị gần như không còn đồng vốn nào để chạy quảng cáo.

Đã có những chị tìm đến tôi đúng lúc tay đã chạm vào tấm biển như chị bây giờ. Và họ đã không gỡ nó xuống.

Cái giá của việc gỡ tấm biển ấy xuống ngay hôm nay

Nếu tối nay chị gỡ nó xuống, chị sẽ thấy nhẹ nhõm — trong một hai ngày. Rồi sau đó, mỗi lần đi ngang một spa khác đông khách, chị sẽ tự hỏi: “Giá như hồi đó mình ráng thêm một chút, giá như hồi đó mình biết cách…”. Cái “giá như” đó sẽ đi theo chị lâu hơn nhiều so với bốn tháng vừa rồi.

Tôi không bảo chị đừng bao giờ đóng cửa. Tôi chỉ xin chị: đừng đóng cửa khi chị còn chưa từng thử làm nó đúng cách một lần nào. Cho giấc mơ của chị một cơ hội cuối — một cơ hội có bản đồ trong tay, thay vì đi trong bóng tối.

» ĐĂNG KÝ để tôi đồng hành cùng chị — khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân

Trước khi tay chị gỡ tấm biển ấy xuống, hãy nhắn cho tôi một câu. Kể tôi nghe về cái ngày chị treo nó lên. Biết đâu, cái ngày đẹp nhất của spa chị vẫn còn ở phía trước.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *