Author: liem85

  • Đào tạo xong nhân sự vẫn ra đi: 10 điều chủ spa phải làm để thoát vòng lặp tuyển người, mất người

    Đào tạo xong. Người đi. Làm lại từ đầu.

    Lại tuyển. Lại đào tạo. Lại hy vọng. Lại thất vọng. Lại mất người. Và lại bắt đầu… từ con số 0.

    Cái vòng lặp đó không chỉ lấy đi tiền của chị. Nó lấy đi thời gian chị không bao giờ mua lại được. Lấy đi những người khách chị đã đổ mồ hôi để có. Lấy đi năng lượng chị đáng lẽ để dành cho gia đình.

    Và thứ nó lấy đi đau nhất… không phải tiền. Là niềm tin của một người làm chủ.

    Chị có biết cảm giác đứng giữa spa của chính mình, nhìn quanh, mà thấy trống rỗng không?

    Có những chủ spa từng yêu nhân sự như em ruột. Cầm tay chỉ việc từng li từng tí. Dạy một người chưa biết gì thành người biết nghề. Dạy cách chăm khách. Dạy cách tư vấn. Dạy cách chốt đơn. Dạy cả cách ăn nói, cư xử, làm người. Cho ăn. Cho học. Cho cơ hội. Cho cả tấm lòng.

    Rồi vài tháng sau… có người lặng lẽ nghỉ. Có người mang cả tệp khách đi. Có người quay sang làm cho đối thủ. Có người mở spa ngay đầu con hẻm bên kia. Có người rủ luôn cả nhóm nghỉ một lượt. Có người vừa đào tạo xong đã đòi tăng lương — không tăng thì dọa nghỉ.

    Người chủ đứng lại một mình. Mất người. Mất khách. Mất doanh thu. Và mất luôn niềm tin rằng mình còn có thể tin ai.

    Một sự thật đắng, nhưng chị cần nghe

    Nhân sự nghỉ, không phải lúc nào cũng là lỗi của nhân sự.

    Có những người vốn không phù hợp — nhưng chị vẫn tuyển, vì đang thiếu người. Có những người chưa từng cam kết điều gì — nhưng chị vẫn dốc hết ruột gan ra dạy. Có những người chưa tạo ra một đồng giá trị nào — nhưng chị đã trao cho họ quá nhiều quyền lợi.

    Sai từ khâu tuyển. Sai trong đào tạo. Sai khi phân quyền. Sai ở cơ chế lương thưởng. Sai trong cách quản trị.

    Rồi cuối cùng, khi mọi thứ lung lay, chị làm gì? Chị dùng tình cảm để mong người ta trung thành.

    Không, chị ơi. Lòng tốt không bao giờ thay thế được một hệ thống. Chị càng thương mà không có nguyên tắc, chị càng bị tổn thương.

    Muốn bước ra khỏi cái vòng lặp “tuyển — dạy — mất người”, đây là 10 điều tôi yêu cầu mọi chủ spa phải làm — làm thật, làm nghiêm.

    1. Tuyển thái độ trước — tay nghề sau

    Một người giỏi nghề nhưng thái độ tệ có thể phá nát cả đội ngũ chị mất bao năm gây dựng.

    Đừng tuyển chỉ vì đang thiếu người. Đừng thấy ai biết làm là gật đầu ngay. Hãy soi thái độ: sự trung thực, tính kỷ luật, tinh thần cầu tiến. Và hãy nghe cách họ nói về chỗ làm cũ.

    Người mở miệng là nói xấu chủ cũ, nói xấu đồng nghiệp cũ… một ngày nào đó, họ sẽ ngồi ở spa người khác và nói về chị y như vậy.

    Thiếu người, chị có thể tuyển chậm. Nhưng tuyển sai người, chị trả giá rất lâu.

    2. Tuyển nhiều vòng — đừng phỏng vấn một lần rồi nhận

    Hãy có vòng sàng lọc. Vòng phỏng vấn. Vòng thử thái độ. Vòng thử việc thực tế. Cho ứng viên nhìn thẳng vào áp lực, trách nhiệm và tiêu chuẩn — trước khi bước vào.

    Người phù hợp sẽ ở lại. Người chỉ mê “việc nhẹ, lương cao, ít trách nhiệm” sẽ tự rút lui sớm.

    Thà mất một ứng viên trước khi tuyển. Còn hơn mất cả tệp khách sau khi tuyển.

    3. Đào tạo theo cấp độ — đừng trao hết kho báu ngay ngày đầu

    Sai lầm của nhiều chủ spa: chỉ vài tuần đầu đã dốc sạch những gì mình biết. Dạy nghề. Dạy khách. Dạy chốt sale. Dạy hết bí quyết. Trong khi người ta chưa hề có một chút cam kết nào.

    Hãy chia chương trình đào tạo thành từng cấp. Đạt cấp này, đủ tiêu chuẩn này, mới được học cấp tiếp theo. Giá trị phải trao theo năng lực, theo thái độ, theo mức độ đồng hành.

    Đừng đưa cả kho báu cho một người vừa mới bước qua cửa.

    4. Biến đào tạo thành một con đường sự nghiệp

    Nhân sự không chỉ cần một công việc. Họ cần nhìn thấy tương lai của chính mình. Hôm nay là học việc. Rồi kỹ thuật viên. Rồi kỹ thuật viên chính. Rồi trưởng nhóm. Quản lý. Giảng viên nội bộ.

    Mỗi bậc có tiêu chuẩn rõ ràng, thu nhập rõ ràng, quyền lợi rõ ràng.

    Khi người ta nhìn thấy con đường đi lên ngay trong spa của chị, họ sẽ không dại gì rời đi để bắt đầu lại từ số 0 ở một nơi khác.

    5. Lương thưởng phải gắn với giá trị — không gắn với lời dọa nghỉ

    Đừng tăng lương vì người ta dọa nghỉ. Đừng tăng lương vì chị sợ mất người. Đừng tăng lương chỉ vì làm lâu năm.

    Lương phải gắn với: năng lực, doanh số, tỷ lệ khách quay lại, chất lượng dịch vụ, tinh thần đội nhóm, khả năng đào tạo người mới. Người tạo ra nhiều giá trị, phải được nhận nhiều hơn. Người chưa tạo ra giá trị, không thể lấy “nghỉ việc” ra làm vũ khí mỗi lần muốn đòi hỏi.

    Một doanh nghiệp yếu nguyên tắc sẽ tự tay nuôi lớn những nhân sự mạnh đòi hỏi.

    6. Đừng bao giờ để một người nắm trọn khách hàng

    Khách hàng phải thuộc về thương hiệu — không thuộc về một cá nhân. Mọi thông tin khách phải nằm trên hệ thống: lịch sử liệu trình, tình trạng da, sở thích, ngày sinh, lần chăm gần nhất, ai tư vấn, ai thực hiện.

    Không để khách nằm trong điện thoại riêng của một nhân viên. Không để một người vừa tự chăm, tự tư vấn, tự thu tiền, tự ôm trọn mối quan hệ.

    Hệ thống yếu — nhân viên nghỉ là khách đi theo. Hệ thống mạnh — nhân viên nghỉ, khách vẫn ở lại với thương hiệu.

    7. Xây đội chăm khách đa điểm chạm

    Một khách hàng không nên chỉ biết mỗi một kỹ thuật viên. Họ phải biết chủ spa. Biết lễ tân. Biết quản lý. Biết fanpage. Biết cả cái quy trình chăm sóc của chị.

    Hãy để khách được nhiều người chăm. Được hệ thống nhắc lịch. Được thương hiệu hỏi thăm. Được thấy chị xuất hiện đều đặn, tử tế, có giá trị trên mạng xã hội.

    Khi niềm tin của khách đặt vào cả doanh nghiệp, thì một người nghỉ không thể kéo khách đi theo.

    8. Xây văn hóa đội ngũ — đừng xây “gia đình giả”

    Nhiều chủ spa nói: “Ở đây chị coi các em như người nhà.” Nhưng lại không có nội quy. Không tiêu chuẩn. Không đánh giá. Không trách nhiệm. Rồi nhân viên sai — ngại nói. Nhân viên đòi hỏi — sợ mất lòng.

    Doanh nghiệp không thể vận hành bằng tình cảm. Hãy yêu thương — nhưng có nguyên tắc. Hãy hỗ trợ — nhưng có giới hạn. Hãy gần gũi — nhưng rõ vai trò.

    Văn hóa tốt là nơi người tử tế được bảo vệ, và người vô trách nhiệm không thể tồn tại lâu.

    9. Luôn có đội ngũ kế cận

    Đừng đợi người ta nghỉ mới đi tuyển. Đừng đợi mất người mới bắt đầu đào tạo. Một spa khỏe mạnh luôn có người kế cận: chương trình thực tập, nguồn ứng viên dự phòng, tài liệu đào tạo, video hướng dẫn, bài kiểm tra, người đào tạo nội bộ.

    Khi mọi kiến thức chỉ nằm trong đầu chị — mỗi lần một người nghỉ, chị lại quay về vạch xuất phát. Khi kiến thức nằm trong hệ thống — người mới vào vẫn học được, vẫn tiến bộ, spa vẫn chạy.

    10. Xây thương hiệu người lãnh đạo đủ mạnh

    Nhân sự giỏi không chỉ đi theo đồng lương. Họ đi theo một người lãnh đạo có tầm nhìn. Họ thầm hỏi: Làm ở đây, tôi sẽ trở thành ai? Tôi học được gì? Tôi phát triển tới đâu? Người chủ này đang dẫn chúng tôi đi về đâu?

    Nếu người chủ không học, không xuất hiện, không phát triển, không giữ lời, không có định hướng… thì đừng trách vì sao nhân sự không trung thành.

    Muốn đội ngũ thay đổi — người chủ phải thay đổi trước. Muốn nhân sự học — chị phải học trước. Muốn nhân sự kỷ luật — chị phải kỷ luật trước. Muốn người ta đồng hành — chị phải trở thành người đáng để đồng hành.

    Đừng cầu xin. Hãy xây hệ thống.

    Và chị nhớ giúp tôi điều này: không có cách nào giữ được tất cả nhân sự. Và cũng không cần giữ tất cả.

    Có người ra đi là một mất mát. Nhưng có người ra đi lại là cơ hội để chị làm sạch đội ngũ của mình.

    Điều chị cần không phải là cầu xin nhân sự đừng nghỉ. Điều chị cần là xây một hệ thống đủ mạnh: người phù hợp bước vào sẽ trưởng thành, người giỏi ở lại sẽ có tương lai, và người vô trách nhiệm sẽ không thể thao túng doanh nghiệp của chị thêm một ngày nào nữa.

    Tôi không dạy chủ spa cách níu kéo nhân sự. Tôi dạy chị cách xây một doanh nghiệp không sụp đổ chỉ vì một người quay lưng.

    Tôi không tạo ra những spa đẹp. Tôi tạo ra những người chủ không còn phải khóc vì spa.

    Bởi vì khi người chủ thay đổi — doanh nghiệp sẽ thay đổi.

  • 3 kỹ năng bắt buộc phải có khi kinh doanh: vì sao làm nhỏ thì chạy được, lớn lên một chút là gãy

    Câu hỏi tôi nhận được

    Có một câu hỏi gửi về cho tôi, ngắn thôi, mà tôi đọc xong biết ngay người viết đang ở đâu:

    “Chị ơi, em đi kinh doanh nhưng em làm theo bản năng. Nên em làm nhỏ nhỏ thì được, nhưng cứ lớn lên một tí là em bị thất bại. Em không quản lý được, không vận hành được thì phải làm sao?”

    Tôi biết ơn chị đã hỏi câu này. Vì đây là câu hỏi của rất nhiều người chứ không riêng một mình chị — chỉ là ít ai chịu nói ra thành lời.

    Và tôi muốn nói ngay với chị một điều: hiện tượng “nhỏ thì chạy được, lớn lên một chút là gãy” không phải là dấu hiệu chị dở. Nó là dấu hiệu chị đang lớn lên bằng bản năng, chứ chưa lớn lên bằng kỹ năng.

    Hai thứ đó khác nhau lắm.

    Bản năng là thứ chỉ hoạt động được trong tầm tay chị. Chị tự làm, tự bán, tự nhớ mặt từng khách, tự xoay khi có việc. Khi cơ sở nhỏ, tầm tay chị phủ hết — nên nó chạy. Nhưng khi khách đông lên, nhân sự nhiều lên, cơ sở rộng ra, cái phủ hết đó không còn phủ nổi nữa. Và chỗ nào bản năng không với tới, chỗ đó gãy.

    Đây là tin tốt. Vì bản năng thì trời cho, không học được. Còn kỹ năng thì học được.

    Trong bài này tôi chia sẻ với chị 3 kỹ năng bắt buộc phải có khi đi kinh doanh — bất kể chị làm spa, làm mỹ phẩm, hay làm bất kỳ ngành nghề nào. Ba kỹ năng này áp dụng được từ ngày đầu tiên chị còn nhỏ xíu, và vẫn còn nguyên giá trị khi doanh nghiệp chị lớn lên.

    Kỹ năng số 1: Marketing — để khách hàng biết chị là ai

    Làm gì thì làm, vẫn phải marketing (tiếp thị — cách chị đưa dịch vụ của mình đến trước mặt người đang cần nó).

    Ngày xưa thì khác. Ngày xưa chị có tay nghề giỏi, chị có sản phẩm tốt, chị có mặt bằng đẹp — khách sẽ tự tìm đến. Cái thời đó là thật, tôi không phủ nhận.

    Nhưng ngày hôm nay, cùng một sản phẩm như nhau, ai cũng bán. Chị bán, người bên cạnh cũng bán, người cách chị ba con đường cũng bán. Vậy thì câu hỏi quan trọng nhất không còn là “sản phẩm của tôi có tốt không”, mà là:

    Khách hàng của chị đang xuất hiện ở đâu?

    Chị để ý mà xem. Trước khi khách biết đến chúng ta, họ đang cầm cái gì trên tay? Chiếc điện thoại. Họ tìm, họ lướt, họ xem, họ so sánh — tất cả đều diễn ra trên cái màn hình nhỏ đó, trước khi họ bước chân vào cửa bất kỳ ai.

    Vậy thì việc của chị chỉ có một: làm sao để chị xuất hiện trên màn hình điện thoại của khách hàng.

    Đó chính là marketing. Không có gì cao siêu cả.

    Và tôi nói thẳng chỗ này cho chị nhớ: nếu hôm nay chị không xuất hiện, thì đối thủ của chị sẽ xuất hiện. Cái màn hình đó không bao giờ để trống. Chị không lấp thì người khác lấp.

    Quy tắc tôi muốn chị ghi lại

    Đây là câu tôi hay nhắc học trò của mình nhất, chị ghi vào một chỗ nào dễ nhìn:

    90 lần nhìn thấy nhau thì khách hàng mới có khả năng chi trả cho chúng ta.

    Chín mươi lần. Không phải chín lần.

    Tôi nhắc lại con số này vì nó trả lời được một câu hỏi mà tuần nào tôi cũng nhận: “Chị ơi, tại sao em làm mãi mà không có người mua hàng?”

    Câu trả lời của tôi luôn là một câu hỏi ngược lại: “Làm mãi là làm trong bao lâu? Chị đã xuất hiện đủ 90 lần trước mặt một người khách chưa?”

    Phần lớn các chị đăng được mươi mười lăm bài, thấy chưa ai mua, rồi kết luận “cách này không hiệu quả” và bỏ. Không phải cách không hiệu quả. Là chị dừng lại ở lần thứ mười lăm, trong khi khách hàng cần tới lần thứ chín mươi mới đủ tin tưởng để mở ví.

    Có rất nhiều cách để làm marketing. Nhưng trước khi bàn tới cách nào hay hơn cách nào, chị phải chấp nhận cái luật này đã: marketing là cuộc chơi của sự lặp lại và bền bỉ, không phải cuộc chơi của một bài đăng may mắn.

    Vì sao tôi để marketing ở vị trí số một? Vì đi kinh doanh thì phải có khách hàng. Chị có sản phẩm tốt, có dịch vụ tốt, có tay nghề giỏi — nhưng không có khách hàng thì chị bán cho ai?

    Kỹ năng số 2: Bán hàng — vì tiền là oxy của doanh nghiệp

    Kỹ năng thứ hai vô cùng quan trọng, quan trọng cả trong kinh doanh lẫn trong cuộc sống: bán hàng.

    Tôi nói thật lòng chỗ này. Chị làm marketing, chị bỏ chi phí ra, chị dựng phễu (sales funnel — hành trình dẫn một người lạ đi từ chỗ biết chị đến chỗ mua của chị), chị mang được rất nhiều khách đến. Nhưng nếu đến bước cuối chị không bán được hàng, thì:

    Tất cả những bước phía trước đều trở thành vô nghĩa.

    Không phải tôi nói cho đau. Đó là sự thật về mặt con số. Marketing là khoản chi. Bán hàng mới là khoản thu. Chị chi mà không thu thì càng làm càng cạn.

    Nên tôi hay nói với học trò của mình một câu ngắn thôi:

    Tiền là oxy của doanh nghiệp. Không có tiền thì doanh nghiệp lấy gì mà thở?

    Làm gì thì làm, bao nhiêu bước marketing phía trước, bao nhiêu công sức, bao nhiêu tâm huyết — cuối cùng vẫn phải ra được tiền.

    Tư duy tôi áp dụng suốt 10 năm

    Đây là điều tôi giữ trong suốt gần mười năm trên hành trình kinh doanh của mình, và tôi càng ngày càng thấy nó đúng:

    Một người chủ doanh nghiệp mà xuất phát điểm đi lên từ một người bán hàng thì doanh nghiệp đó đi nhanh hơn hẳn một người chủ đi lên từ nghề.

    Nhanh hơn ở ba chỗ:

    1. Đội nhóm có năng lượng. Người bán hàng quen với việc bị từ chối, quen với việc phải giữ tinh thần lên mỗi ngày. Cái năng lượng đó lan xuống cả đội.
    2. Cả đội tập trung vào việc ra kết quả. Người bán hàng không nói chuyện chung chung. Họ nói chuyện bằng con số, bằng đơn hàng, bằng việc hôm nay chốt được bao nhiêu.
    3. Dẫn dắt đội nhóm nhanh hơn. Vì bán hàng thực chất là kỹ năng thuyết phục và kết nối con người. Ai bán hàng giỏi thì dẫn người cũng giỏi.

    Chị để ý mà xem: một người chủ đi lên thuần từ tay nghề thường rất giỏi làm, nhưng khi phải ngồi trước một nhân sự để giao việc, để truyền lửa, để chốt một mục tiêu — họ lúng túng. Vì đó là kỹ năng khác, mà họ chưa từng luyện.

    Một chuyện về nhân sự tôi muốn nói thẳng

    Nhân đây tôi nói luôn một chuyện liên quan, vì nó cũng thuộc về kỹ năng bán hàng — bán hàng không chỉ là bán cho khách, mà còn là “bán” công việc của mình cho nhân sự.

    Rất nhiều chị tuyển người vào với câu: “Em muốn tìm bạn nào làm vì đam mê.”

    Tôi xin phép nói thẳng:

    Không có nhân sự nào đi làm vì đam mê cả. Nhu cầu đầu tiên của họ là nhu cầu về tiền bạc — họ phải nhận được lương.

    Sau khi nhu cầu đó được đáp ứng đàng hoàng, mới tới nhu cầu tiếp theo: nhu cầu phát triển — họ được lên chức gì, họ giỏi thêm được cái gì, năm sau họ khác năm nay ở chỗ nào.

    Khi chị hiểu được sáu nhu cầu của con người và biết mình đang đáp ứng nhu cầu nào cho ai, chị sẽ tuyển được nhân sự vào làm việc với mình một cách hiệu quả. Còn nếu chị tuyển bằng hai chữ “đam mê”, chị sẽ liên tục thất vọng — và bạn nhân sự kia cũng vậy.

    Kỹ năng số 3: Xây dựng mối quan hệ

    Kỹ năng thứ ba của một người đi kinh doanh: xây dựng mối quan hệ.

    Tôi hay nghe các chị nói với tôi thế này:

    • “Chị ơi, em sợ giao tiếp.”
    • “Chị ơi, em sợ đứng trước đám đông.”
    • “Trời ơi, em không có nhiều mối quan hệ.”

    Thì đương nhiên đi kinh doanh sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Muốn bán hàng giỏi mà không có mối quan hệ thì bán cho ai bây giờ? Không có mối quan hệ thì lấy ai để làm marketing tới?

    Nhưng tôi muốn chị nghe kỹ câu này:

    Chẳng ai vừa mới sinh ra mà đã giỏi giao tiếp. Cũng không ai vừa mới sinh ra mà đã biết bán hàng. Không có thì mình xây.

    “Xây” nghĩa là gì? Nhiều chị nghĩ xây mối quan hệ là đi networking, là đi gặp gỡ, là quen thêm nhiều người. Cũng đúng, nhưng đó chưa phải phần quan trọng nhất.

    Phần quan trọng nhất nằm ngay trong chính công việc kinh doanh của chị:

    Xây dựng mối quan hệ trong kinh doanh là xây một hệ thống làm cho khách hàng quay trở lại và giới thiệu khách hàng mới cho mình.

    Đơn giản như vậy thôi.

    Vì sao đây là chỗ kiếm tiền lớn nhất

    Chị thử tính với tôi. Ban đầu chị bỏ chi phí ra làm marketing để mang một người khách đến. Nếu người khách đó đến, mua đúng một lần rồi đi mất, thì lần sau muốn có khách chị lại phải bỏ chi phí ra tiếp. Chị chạy hoài mà doanh thu không tăng được, là vì vậy.

    Nhưng nếu cũng người khách đó:

    • Họ quay lại nhiều lần — vì chị bán combo (gói dịch vụ nhiều buổi), bán gói theo năm, hoặc có thêm sản phẩm phù hợp để họ dùng tiếp.
    • Rồi họ giới thiệu cho chị một người khách mới.
    • Người khách mới đó cũng dùng nhiều lần, rồi lại giới thiệu tiếp cho chị một người nữa.

    Thì chị đang không còn đi mua khách nữa. Chị đang có một hệ thống tự sinh ra khách.

    Tôi có trong hồ sơ khách hàng của mình những trường hợp đúng như vậy — một người khách đến, dùng dịch vụ hàng chục lần, rồi giới thiệu sang một người khác, người đó lại dùng nhiều lần và giới thiệu tiếp. Đó không phải may mắn. Đó là kết quả của việc có chiến lược rõ ràng.

    Hai việc cụ thể phải làm

    Một, thiết kế sẵn việc bán nhiều lần. Đừng để cuộc mua bán kết thúc ở lần đầu tiên. Khi khách còn đang hài lòng nhất, chị phải có sẵn thứ để phục vụ họ tiếp — gói tiếp theo, liệu trình tiếp theo, sản phẩm dùng kèm tại nhà.

    Hai, xin lời giới thiệu — có chiến lược, không phải xin bừa. Đây là chỗ hầu hết các chị bỏ trống. Khách khen “chị làm hay quá”, chị cảm ơn rồi thôi. Đúng ngay khoảnh khắc đó là lúc xin lời giới thiệu dễ nhất, và nếu chị có sẵn một cách xin đàng hoàng, tử tế, thì mười người sẽ có mấy người gật đầu.

    Và đích đến cuối cùng của kỹ năng này là thứ tôi hay gọi tên:

    Áp dụng các chiến lược để biến khách hàng thành fan cuồng, và xây cho mình một hệ thống giới thiệu khách hàng.

    Đi kinh doanh mà không có điều này thì rất khó, chị ạ.

    Quay lại câu hỏi ban đầu: vì sao lớn lên một chút là gãy?

    Bây giờ tôi nối ba kỹ năng lại với câu hỏi mở đầu.

    Chị làm nhỏ thì chạy được, vì lúc nhỏ chính chị đang gánh cả ba vai: chị tự marketing bằng cách quen ai nói người đó, chị tự bán hàng bằng cái duyên của mình, chị tự giữ mối quan hệ vì chị nhớ mặt từng khách.

    Đến khi lớn lên, ba vai đó không còn nằm gọn trong một người được nữa. Nó phải trở thành cách làm, thành quy trình, thành thứ mà người khác cầm lấy cũng chạy được. Nếu nó vẫn nằm trong đầu chị dưới dạng bản năng, thì đó chính là chỗ gãy.

    Cho nên nếu chị mới bắt đầu, tôi xin chị đừng lao vào chỉ để giỏi mỗi chuyên môn.

    Tôi không nói tay nghề không quan trọng — nó rất quan trọng, và trước khi giỏi thì ai cũng phải trải qua giai đoạn tự làm, tự học, tự trầy xước. Nhưng chị phải đi qua giai đoạn đó rồi bước tiếp: thuê người giỏi về làm với mình, đào tạo cho họ giỏi, trao quyền cho họ, rồi nhân bản đội ngũ ra.

    Vì đây là sự thật mà tôi nhìn thấy đi thấy lại:

    Giỏi nghề không giúp chị giàu. Chị cần có nhiều người giỏi cùng làm việc với mình.

    Nếu chị nhảy vào và chỉ giỏi chuyên môn, thì nhân sự của chị sẽ không làm được, không thay thế được chị. Mà không ai thay thế được chị thì doanh nghiệp không lớn nổi — chị chính là cái trần của nó.

    Một người có tay nghề giỏi không có nghĩa là người đó phải ngồi làm trực tiếp cả đời. Nghĩa là người đó phải có nhiều người tay nghề giỏi cùng làm việc với mình.

    Tôi tóm lại cho chị dễ nhớ

    Ba kỹ năng bắt buộc phải có khi đi kinh doanh, và chúng nối vào nhau thành một mạch:

    1. Marketing — khách hàng không tự dưng đến. Phải làm cho họ biết chị là ai, và phải xuất hiện đủ nhiều lần.
    2. Bán hàng — marketing xong mà không ra tiền thì coi như tốn chi phí. Tiền là oxy của doanh nghiệp.
    3. Xây dựng mối quan hệ — bán một lần rồi khách đi mất thì chị phải đi mua khách mãi. Phải làm cho họ yêu mến, mua nhiều lần, rồi giới thiệu người khác cho chị.

    Ba kỹ năng này đúng với bất kỳ ngành nghề nào, không riêng gì spa.

    Chị làm gì ngay tuần này

    Đọc xong một bài dài thì dễ gật đầu mà khó bắt đầu. Nên nếu tuần này chị chỉ làm được một việc thôi, tôi mong chị làm việc này:

    Lấy ra 10 người khách gần nhất của chị. Với từng người, ghi ba cột: (1) họ biết đến chị qua đâu, (2) họ đã mua mấy lần, (3) họ đã giới thiệu cho chị được ai chưa.

    Mười dòng đó thôi, mà chị sẽ nhìn ra ngay mình đang yếu ở kỹ năng nào trong ba kỹ năng trên. Cột 1 trống nhiều thì chị yếu marketing. Cột 2 toàn số 1 thì chị yếu ở chỗ bán nhiều lần. Cột 3 trống hết thì chị chưa từng xin lời giới thiệu bao giờ.

    Sửa chỗ yếu nhất trước. Đừng sửa cả ba cùng lúc.

    Tuần sau, khi đã biết mình yếu chỗ nào, chị làm tiếp việc thứ hai: viết ra một câu xin lời giới thiệu mà chị thấy thoải mái khi nói, rồi dùng thử với đúng ba người khách đang hài lòng nhất.

    Hai việc đó thôi. Chưa cần đầu tư thêm một đồng nào.

    Chúc chị có một công việc kinh doanh lớn lên được bằng kỹ năng, chứ không phải gồng lên bằng bản năng.

    Bài viết được kể lại từ chính trải nghiệm và cách làm của tôi — Nguyễn Thị Thanh Liêm — trong gần mười năm vận hành spa và đào tạo cho hàng nghìn chủ spa trong và ngoài nước. Đây là quan điểm cá nhân của tôi; chị thấy phù hợp thì tham khảo và áp dụng. Nếu chị đang mắc ở đúng một trong ba kỹ năng này, cứ để lại bình luận kể tôi nghe, biết đâu tôi gợi cho chị được một hướng gỡ.

  • Chị đã tử tế đến kiệt sức — vậy mà khách vẫn quay lưng

    Một câu hỏi ngắn thôi, nhưng trong nó là cả một nỗi ấm ức mà tôi tin rất nhiều chị đang nuốt vào trong:

    “Tại sao spa mới mở của em giá rẻ hơn, phục vụ nhiệt tình hơn, mà vẫn ế khách hả cô?”

    Chị ơi, câu hỏi này không chỉ là chuyện kinh doanh. Nó là tiếng kêu của một người đã cho đi rất nhiều mà không được đền đáp. Để tôi kể chị nghe.

    Chị đã làm mọi thứ “đúng” như người ta bảo

    Chị mở spa. Chị nghĩ rất đơn giản và rất tử tế: mình mới, mình chưa có tiếng, thì mình lấy rẻ hơn người ta, phục vụ nhiệt tình hơn người ta, ắt khách sẽ thương mà đến.

    Nên chị hạ giá. Hạ đến mức mỗi lần làm cho khách, tính ra tiền công của chị gần như bằng không. Chị bảo “không sao, lấy công làm lãi, có khách là được”.

    Rồi chị phục vụ. Trời ơi, chị phục vụ hết mình. Khách vào, chị pha nước, chị hỏi han, chị làm thêm giờ không tính tiền, chị dặn dò chăm sóc tại nhà tận tình. Chị đối với khách như người thân.

    Chị làm tất cả những điều đó. Đến kiệt sức. Đến mức tối về nằm xuống là đau lưng mỏi gối, chẳng còn hơi sức cho con cho chồng.

    Vậy mà… khách vẫn thưa. Có người làm một lần rồi đi luôn. Trong khi cái spa cách đó vài trăm mét, giá cao gấp đôi chị, lại đông nghịt người.

    Chị đứng nhìn qua đó, và trong lòng dâng lên một câu hỏi cay đắng: “Mình rẻ hơn, mình tốt hơn, sao đời lại bất công với mình vậy?”

    Tôi phải nói với chị một sự thật, dù nó hơi đau

    Chị ngồi xuống đây, tôi nắm tay chị nói điều này: chị không sai khi tử tế. Chị chỉ nhầm một chỗ — chị tưởng rẻ là một lý do để khách chọn mình. Nó không phải.

    Khi chị hạ giá thật thấp, chị nghĩ mình đang cho khách một món hời. Nhưng trong đầu người khách, một thứ khác diễn ra. Họ nghĩ: “Sao chỗ này rẻ vậy? Rẻ vậy thì mỹ phẩm có tốt không? Tay nghề có ổn không? Hay là làm ẩu?” Cái giá rẻ mà chị tưởng là tấm lòng, khách lại đọc thành một dấu hỏi về chất lượng.

    Còn sự nhiệt tình của chị — nó quý vô cùng, nhưng khách chỉ cảm nhận được nó sau khi đã bước vào. Mà vấn đề của chị là họ chưa bước vào. Nhiệt tình không kéo được người lạ tới, vì đứng từ ngoài nhìn, họ chưa thấy được nó.

    Sự thật đau lòng là: chị đang cho đi rất nhiều thứ quý giá — công sức, tâm huyết, cả sức khỏe của mình — cho một chiến lược không dẫn khách về. Chị không được đền đáp không phải vì đời bất công. Mà vì chị đang đặt giá trị của mình sai chỗ.

    Kẻ đã đẩy chị vào cái vòng luẩn quẩn này

    Kẻ đó tên là “cuộc đua xuống đáy”. Nó thì thầm với mọi chủ spa mới rằng: muốn có khách thì cứ giảm giá đi. Thế là chị giảm. Rồi có người giảm hơn chị. Chị lại giảm nữa. Cho đến khi chị kiệt sức, kiệt tiền, mà cái nhóm khách chị kéo về được cũng chỉ là nhóm săn giá rẻ — hôm nay đến vì chị rẻ, mai bỏ đi vì chỗ khác rẻ hơn. Họ không bao giờ trung thành, vì thứ họ trung thành là giá, không phải là chị.

    Cái spa đắt hơn mà đông khách kia, họ không thắng chị vì họ giỏi hơn. Họ thắng vì họ không tham gia cuộc đua đó. Họ cho khách một lý do để chọn, thay vì một cái giá để so.

    Con đường tôi đã đi, và muốn dắt chị đi cùng

    Tôi từng ở trong đúng cái vòng luẩn quẩn ấy. Từng nghĩ tử tế và rẻ là đủ. Từng kiệt sức và ấm ức y như chị.

    Cho đến khi tôi học được cách thôi bán rẻ và bắt đầu bán giá trị: chọn ra một thứ mình giỏi nhất và nói thật rõ để khách nhớ đến mình vì điều đó; cho khách thấy kết quả mình mang lại thay vì cái giá mình hạ; nâng trải nghiệm lên để khách thấy đáng đồng tiền, chứ không phải dìm giá xuống để trông rẻ. Kỳ lạ thay, ngày tôi ngừng hạ giá và bắt đầu làm điều đó, khách tốt hơn lại tìm đến — và tôi bớt kiệt sức đi rất nhiều.

    Tất cả con đường đó, tôi hệ thống lại trong khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân. Vì tôi không đành lòng nhìn thêm một người phụ nữ tử tế nào cho đi đến cạn kiệt rồi ngồi khóc vì tưởng đời bất công với mình — trong khi thứ chị thiếu chỉ là một cách đặt đúng giá trị của mình.

    Tôi đã đồng hành với nhiều chị đi từ chỗ phá giá đến kiệt sức, đến chỗ định vị lại và tự tin tăng giá mà khách vẫn đầy lịch hẹn.

    Cái giá của việc tiếp tục bán rẻ

    Nếu chị cứ tiếp tục con đường “rẻ hơn, nhiệt tình hơn” này, tôi sợ điều xảy ra không chỉ là ế khách. Tôi sợ chị sẽ kiệt sức đến mức một ngày chị nhìn cái nghề mình từng yêu mà chỉ thấy mệt mỏi và cay đắng. Chị sẽ tin rằng mình không có duyên, trong khi thật ra chị chỉ chưa được ai chỉ cho cách để sự tử tế của mình được trả công xứng đáng. Mất khách còn lấy lại được. Mất niềm tin và tình yêu với nghề mới là cái mất khó gỡ nhất.

    Chị tử tế như vậy, chị xứng đáng được đền đáp. Đừng để lòng tốt của chị bị đem bán rẻ thêm một ngày nào nữa.

    » ĐĂNG KÝ khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân — để tôi đồng hành cùng chị

    Nhắn cho tôi. Kể tôi nghe chị đang lấy giá bao nhiêu, đang làm gì cho khách. Tôi sẽ chỉ cho chị thấy: chị đang cho đi quá nhiều, và nhận về quá ít — chỉ vì một chỗ đặt sai. Sửa được, chị ạ.

  • Chiếc điện thoại chị cầm lên rồi lại đặt xuống

    Một chị chủ spa gửi cho tôi câu hỏi này, và tôi tin nó là nỗi lòng của hàng nghìn người phụ nữ khác đang im lặng:

    “Cô ơi, làm sao để quay video được liên tục giống cô ạ. Em muốn đưa công việc kinh doanh của em lên online như mọi người, mà mỗi lần quay video em sợ xấu, sợ bị chê cô ạ.”

    Chị ơi, tôi hiểu. Tôi hiểu đến từng nhịp tim.

    Cảnh này, chị lặp lại bao nhiêu lần rồi

    Chị biết mình cần lên online. Ai cũng bảo phải quay video, phải xuất hiện, phải cho người ta thấy mặt. Chị cũng muốn lắm chứ.

    Nên tối nay, sau khi đóng cửa spa, chị quyết tâm. Chị cầm điện thoại lên. Chị bật camera, chuyển sang chế độ quay.

    Rồi chị thấy mặt mình trên màn hình.

    Và thế là cả một đội quân ùa vào trong đầu chị. “Trời ơi, sao mặt mình trông kỳ vậy. Da mình hôm nay xấu. Nói năng thì vấp. Nhỡ quay xong đăng lên, người ta chê thì sao? Nhỡ mấy người quen thấy, họ cười mình ‘bày đặt làm màu’ thì sao? Mà mình có biết ăn nói trước máy đâu…”

    Chị tắt camera. Đặt điện thoại xuống.

    “Thôi, để mai.” Chị tự nhủ.

    Nhưng mai lại y hệt hôm nay. Và cứ thế, chiếc điện thoại của chị cầm lên rồi lại đặt xuống, cầm lên rồi lại đặt xuống — hàng chục, hàng trăm lần. Trong khi ngoài kia, những người bằng chị, có khi tay nghề còn thua chị, cứ đều đặn xuất hiện, và khách cứ đều đặn tìm đến họ.

    Điều đau nhất không phải là chị sợ

    Điều đau nhất là: mỗi lần chị đặt điện thoại xuống, chị không chỉ bỏ lỡ một video. Chị đang để cả việc kinh doanh của mình đứng im.

    Vì hôm nay, người ta không tìm spa trên báo, không dò trên cuốn danh bạ. Người ta lướt điện thoại. Và họ chọn spa của người mà họ thấy mặt mỗi ngày, nghe giọng mỗi ngày, thấy được cái tâm với nghề mỗi ngày. Cái nút “quay” mà chị không dám bấm — nó chính là cánh cửa dẫn khách về spa chị. Chị đang khóa trái cánh cửa đó, mỗi tối, bằng chính nỗi sợ của mình.

    Và chị nghe cho kỹ điều này: chị sợ “xấu”, sợ “bị chê” — nhưng khách của chị, họ không đi tìm một hoa hậu. Họ đi tìm một người thật, đáng tin, hiểu vấn đề của họ. Chị càng cố diễn cho hoàn hảo, chị càng xa họ. Chị càng thật, họ càng đến gần.

    Kẻ đang giam giữ chị

    Kẻ ngăn chị không phải là cái camera. Không phải là khuôn mặt chị. Không phải là những người “nhỡ đâu sẽ chê”.

    Kẻ đó là nỗi sợ trong đầu chị — cái nỗi sợ luôn vẽ ra một đám đông khắt khe đang chờ chực cười nhạo chị. Nhưng chị biết không, cái đám đông đó gần như không tồn tại. Người ta bận sống cuộc đời của họ lắm, chẳng ai rảnh ngồi soi một video chăm da để cười chị đâu. Người duy nhất khắt khe với chị đến vậy, lại vẫn là chị.

    Tôi cũng từng đặt điện thoại xuống y như chị

    Chị có tin không — cái người mà chị bảo “quay video liên tục giống cô”, tôi cũng từng ngồi tắt camera đặt điện thoại xuống hàng chục lần. Tôi cũng từng sợ xấu, sợ vấp, sợ người quen cười.

    Thứ đưa tôi vượt qua không phải là tôi bỗng dưng hết sợ, hay bỗng dưng xinh ra, ăn nói trơn tru ra. Thứ đưa tôi qua là tôi tìm được một cách làm dành riêng cho người sợ máy quay: không cần thuộc lòng kịch bản, không cần diễn, không cần đẹp — chỉ cần nói đúng một điều khách đang cần nghe, với đúng một người khách trong đầu. Và một cái khung nội dung để tôi không bao giờ phải ngồi nghĩ “hôm nay quay gì”.

    Chính vì tôi đi qua nó khổ sở như vậy, nên tôi mới gói lại thành khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân — trong đó có trọn phần làm nội dung và lên hình dành cho người sợ máy quay — để chị không phải mất nhiều năm mò mẫm như tôi. Nó cầm tay chị từ cái video đầu tiên run rẩy, đến ngày chị bấm nút “quay” nhẹ như bật một cái đèn.

    Tôi đã thấy nhiều chị đi từ chỗ không dám bật camera, đến chỗ quay đều mỗi tuần — và khách bắt đầu nhắn tin vì đã xem video của họ.

    Cái giá của việc cứ đặt điện thoại xuống

    Tôi nói thật lòng. Nếu tối nay chị lại đặt điện thoại xuống và tự nhủ “để mai” — thì một năm nữa, chị vẫn sẽ ngồi đúng chỗ này, vẫn cầm lên đặt xuống, và vẫn nhìn những người khác đi trước mình mỗi ngày một xa. Nỗi sợ không tự nhỏ đi theo thời gian đâu chị. Nó chỉ nhỏ đi khi chị bước qua nó một lần, có người đi bên cạnh.

    Video đầu tiên của chị sẽ không hoàn hảo. Của tôi cũng đâu có hoàn hảo. Nhưng người khách đầu tiên tìm đến chị nhờ dám xuất hiện — người đó là có thật, và đang chờ chị ở phía bên kia nỗi sợ.

    » ĐĂNG KÝ khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân — để tôi đồng hành cùng chị

    Tối nay, thay vì đặt điện thoại xuống, chị nhắn cho tôi một câu thôi cũng được. Chỉ cần chị đừng bỏ cuộc trong im lặng thêm một đêm nữa.

  • Chị sợ mình chưa đủ tư cách để khách tin — tôi đã sợ y hệt

    Có một câu hỏi khiến tôi nhớ rất lâu, vì nó không hỏi về tiền, về khách, về kỹ thuật. Nó hỏi về một nỗi sợ sâu hơn thế nhiều:

    “Cô ơi, em sợ khách nghĩ em không đáng tin vì em mới làm kinh doanh, chưa có thành tích gì. Em phải làm sao để khách tin tưởng đây cô?”

    Chị ơi, tôi đọc câu này mà thương. Vì tôi biết chính xác cái cảm giác đang bóp nghẹt chị.

    Cái khoảnh khắc chị sợ nhất

    Chị hình dung lại đi. Một người khách ngồi xuống ghế của chị. Họ nhìn chị, chờ chị tư vấn cho làn da của họ.

    Chị mở miệng. Chị nói về tình trạng da của họ, về liệu trình chị định làm. Miệng chị nói, nhưng có một giọng khác vang lên trong đầu chị, to hơn cả tiếng chị đang nói:

    “Mình mới làm mà. Mình lấy tư cách gì mà khuyên người ta? Nhỡ họ hỏi mình làm nghề mấy năm rồi thì sao? Nhỡ họ biết mình mới mở thì họ có tin không?”

    Và thế là giọng chị nhỏ lại. Chị không dám nhìn thẳng vào mắt khách. Chị không dám báo giá đúng với giá trị mình làm, vì trong lòng chị thấy mình… chưa xứng. Chị tự thu mình lại bé tí, trước cả khi khách kịp đánh giá chị.

    Khách bước ra. Không quay lại. Và chị lại càng tin chắc vào cái điều tồi tệ mình vẫn nghĩ về bản thân.

    Tôi cần chị nghe điều này cho thật kỹ

    Cái làm khách bỏ đi, phần lớn không phải vì chị mới vào nghề. Mà vì chị không tin chính mình — và sự thiếu tự tin đó, khách cảm nhận được.

    Con người ta tin ai? Họ tin người tin vào điều mình làm. Chị có thể mới mở spa bốn tháng, nhưng nếu trước đó chị đã học nghề nghiêm túc, đã thực hành trên bao nhiêu gương mặt, đã thức đêm đọc từng tài liệu về làn da — thì chị có kinh nghiệm thật, chị có chuyên môn thật. Cái chị thiếu không phải là tư cách. Cái chị thiếu là cách cho người ta nhìn thấy những gì chị đã có.

    Và đây là điều bất công nhất: một người tử tế, chịu khó, làm nghề có tâm như chị lại đi tự nghĩ mình không đáng tin — trong khi ngoài kia biết bao người làm ẩu vẫn tự tin hét giá. Chị đáng lẽ phải là người được khách tin nhất, chứ không phải người tự ti nhất.

    Kẻ thù thật sự của chị là ai

    Chị để ý nhé. Người khách chưa hề chê chị. Đối thủ chưa hề nói chị dở. Người duy nhất trong căn phòng đó nói rằng chị “chưa đủ tư cách” — chính là chị.

    Nỗi sợ trong đầu chị đang đóng vai một kẻ phản diện rất giỏi. Nó núp dưới lớp áo “mình khiêm tốn, mình thực tế”. Nhưng thực ra nó đang cướp đi của chị từng người khách, từng đồng doanh thu, từng cơ hội để chị lớn lên. Nó khiến chị hạ giá, thu mình, xin lỗi vì sự tồn tại của mình. Và nó sẽ còn làm thế mãi, cho đến khi có ai đó chỉ cho chị cách gỡ nó ra.

    Điều đã đưa tôi ra khỏi nỗi sợ đó

    Tôi kể thật. Ngày xưa tôi cũng đứng trước khách với đúng cái giọng nói ấy trong đầu. Tôi cũng từng không dám báo đúng giá, cũng từng thấy mình bé nhỏ.

    Thứ đưa tôi ra khỏi đó không phải là chờ đến ngày tôi “đủ thành tích”. Vì nếu chờ, chị sẽ chờ mãi mãi — luôn có người làm lâu hơn chị. Thứ cứu tôi là tôi học được cách xây uy tín ngay từ con số không: cách kể câu chuyện nghề của mình cho khách thấy, cách để mỗi ca mình làm trở thành một bằng chứng, cách xuất hiện đều đặn để người ta thấy mặt, nghe tiếng, và dần tin tôi — trước cả khi họ bước vào cửa.

    Toàn bộ con đường xây uy tín từ số không đó, tôi đã hệ thống lại thành khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân. Bởi tôi không muốn thêm một người phụ nữ giỏi nghề nào phải tự thu mình lại bé tí trước khách, chỉ vì chưa ai chỉ cho chị rằng: chị đủ rồi, chị chỉ cần cho người ta thấy điều đó đúng cách.

    Tôi đã chứng kiến nhiều chị đi từ chỗ né tránh ánh mắt khách, đến chỗ tự tin báo đúng giá trị mình làm — mà khách vẫn gật đầu.

    Cái giá của việc tiếp tục tự ti

    Nếu chị không gỡ cái giọng nói ấy ra, thì dù ba năm nữa chị có tay nghề cao đến đâu, chị vẫn sẽ báo giá bằng giọng run run, vẫn sẽ nhìn khách bỏ đi và tự trách mình. Tay nghề chị lớn lên, nhưng con người kinh doanh trong chị vẫn đứng nguyên ở cái ghế tự ti ngày hôm nay. Và đó mới là mất mát lớn nhất — không phải mất một người khách, mà mất chính niềm tin vào bản thân mình.

    Chị không cần thêm nhiều năm nữa mới xứng đáng. Chị xứng đáng ngay bây giờ. Chị chỉ cần một người chỉ cho chị cách đứng thẳng lên và cho khách thấy điều đó.

    » ĐĂNG KÝ khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân — để tôi đồng hành cùng chị

    Nhắn cho tôi. Kể tôi nghe chị đã học nghề, đã làm nghề ra sao. Tôi cá là chị có nhiều “tư cách” hơn chị vẫn nghĩ về mình rất nhiều.

  • Trước khi chị gỡ tấm biển spa xuống, đọc cho hết bài này

    Một chị chủ spa nhắn cho tôi, vỏn vẹn mấy dòng mà đọc xong tôi nghe lòng mình thắt lại:

    “Em mở spa được 4 tháng, không có khách hàng, không có doanh thu. Em bị vỡ mộng và muốn dẹp tiệm rồi cô ạ.”

    Nếu hôm nay chị đang cầm điện thoại đọc bài này với đúng cái ý nghĩ ấy trong đầu — thì tôi xin chị một điều. Đọc cho hết. Rồi hẵng quyết định.

    Nhớ lại cái ngày chị treo tấm biển ấy lên không

    Tôi muốn chị nhớ lại. Cái ngày chị treo tấm biển có tên spa của chị lên.

    Hôm đó chị dậy sớm lắm. Chị lau đi lau lại cái quầy đến bóng loáng. Chị xếp từng chai mỹ phẩm cho ngay ngắn, chỉnh cái khăn cho thẳng thớm. Chị đứng ở cửa, nhìn tấm biển mang tên mình, và trong lòng chị có một thứ ánh sáng — cái ánh sáng của một người phụ nữ vừa bước ra làm chủ cuộc đời mình.

    Chị đã mơ. Chị mơ về những buổi spa kín lịch hẹn. Mơ về ngày chị tự tin nói với gia đình “con tự lo được”. Mơ về việc mình sẽ là chỗ mà bao nhiêu người phụ nữ khác tìm đến để đẹp hơn, vui hơn.

    Cái ánh sáng đó có thật. Chị không tưởng tượng ra nó.

    Rồi bốn tháng trôi qua

    Tháng đầu, người thân người quen ghé ủng hộ. Chị mừng. Chị tưởng thế là bắt đầu rồi.

    Tháng thứ hai, khách quen thưa dần. Chị bắt đầu ngồi nhìn cái cửa nhiều hơn là nhìn khách.

    Tháng thứ ba, có những ngày chị mở cửa từ sáng đến chiều mà không một ai bước vào. Chị lau lại cái quầy đã sạch bong. Chị xếp lại mấy chai mỹ phẩm đã ngay ngắn. Chỉ để tay mình có việc mà làm, để đầu mình đỡ nghĩ.

    Tháng thứ tư, cái ánh sáng trong mắt chị ngày khai trương đã tắt. Chị không còn dám nhìn tấm biển nữa. Vì mỗi lần nhìn nó, chị lại thấy như nó đang cười vào cái giấc mơ dại dột của mình.

    Và hôm nay, chị đứng đây. Tay chị đã chạm vào tấm biển ấy. Chị định gỡ nó xuống.

    Khoan đã, chị

    Tôi biết cảm giác vỡ mộng nó nặng thế nào. Nó không chỉ là mất tiền. Nó là cảm giác mình đã tin vào một giấc mơ, và giấc mơ ấy phản bội mình. Nó là nỗi xấu hổ khi nghĩ đến ánh mắt của những người từng can ngăn chị.

    Nhưng tôi cần chị phân biệt cho thật rõ hai điều này, vì nó quyết định cả phần đời còn lại của chị với cái nghề này:

    Chị đang muốn bỏ cuộc vì spa của chị thật sự không có tương lai? Hay vì chị chưa từng được ai chỉ cho cách làm nó có khách?

    Bốn tháng không có khách — điều đó không chứng minh chị bất tài. Nó chỉ chứng minh một chuyện duy nhất: chị mở cửa và chờ đợi, trong khi việc kéo khách về là một kỹ năng phải học, chứ không phải thứ tự đến.

    Chị mở spa với đầy đủ tay nghề, đầy đủ tình yêu nghề. Nhưng chưa ai đưa cho chị tấm bản đồ để có khách. Chị đang lạc đường — chứ chị không hề đi vào ngõ cụt. Hai điều đó khác nhau một trời một vực.

    Điều tôi ước có ai đó nói với tôi ngày ấy

    Tôi từng đứng ở lằn ranh muốn buông y như chị. Và điều cứu tôi không phải là một câu động viên suông kiểu “cố lên”. Điều cứu tôi là có người chỉ cho tôi chính xác phải làm gì vào sáng mai — bước một, bước hai, bước ba — thay vì để tôi tự mò trong bóng tối rồi kiệt sức.

    Đó là lý do sau này tôi dựng nên khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân. Nó không phải một mớ lý thuyết. Nó là tấm bản đồ mà tôi ước gì có ai đưa cho mình vào cái tháng thứ tư đen tối ấy: làm gì để những người quanh spa biết đến chị, làm gì để một người bước vào, làm gì để họ quay lại và dẫn theo người khác — bắt đầu ngay cả khi chị gần như không còn đồng vốn nào để chạy quảng cáo.

    Đã có những chị tìm đến tôi đúng lúc tay đã chạm vào tấm biển như chị bây giờ. Và họ đã không gỡ nó xuống.

    Cái giá của việc gỡ tấm biển ấy xuống ngay hôm nay

    Nếu tối nay chị gỡ nó xuống, chị sẽ thấy nhẹ nhõm — trong một hai ngày. Rồi sau đó, mỗi lần đi ngang một spa khác đông khách, chị sẽ tự hỏi: “Giá như hồi đó mình ráng thêm một chút, giá như hồi đó mình biết cách…”. Cái “giá như” đó sẽ đi theo chị lâu hơn nhiều so với bốn tháng vừa rồi.

    Tôi không bảo chị đừng bao giờ đóng cửa. Tôi chỉ xin chị: đừng đóng cửa khi chị còn chưa từng thử làm nó đúng cách một lần nào. Cho giấc mơ của chị một cơ hội cuối — một cơ hội có bản đồ trong tay, thay vì đi trong bóng tối.

    » ĐĂNG KÝ để tôi đồng hành cùng chị — khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân

    Trước khi tay chị gỡ tấm biển ấy xuống, hãy nhắn cho tôi một câu. Kể tôi nghe về cái ngày chị treo nó lên. Biết đâu, cái ngày đẹp nhất của spa chị vẫn còn ở phía trước.

  • Đêm chị ngồi tính lại tiền, và con số cứ âm

    Có một câu hỏi gửi đến tôi mà tôi đọc xong phải ngồi lặng đi một lúc. Chị ấy viết:

    “Cô ơi, em thấy mọi người kinh doanh rất thành công và giàu có. Em cũng kinh doanh mà thu không đủ chi. Tháng nào cũng bù lỗ, giờ em gồng sắp không nổi. Em phải làm sao để kinh doanh thành công ạ?”

    Tôi đọc dòng đó, và tôi thấy lại chính mình của nhiều năm về trước.

    Chị có nhận ra mình trong cảnh này không

    Bây giờ là gần nửa đêm. Spa đã đóng cửa. Nhân viên về hết rồi. Chỉ còn mình chị ngồi lại dưới ánh đèn, trước mặt là một cuốn sổ và một cái máy tính bỏ túi.

    Chị bấm. Tiền mặt bằng. Tiền điện nước. Tiền lương nhân viên — dù tháng này khách vắng, lương vẫn phải trả đủ. Tiền nhập mỹ phẩm. Tiền máy móc còn đang trả góp. Rồi chị bấm phần thu vào.

    Và con số cuối cùng hiện ra: nó âm.

    Chị xóa đi, bấm lại. Như thể bấm lại lần nữa thì nó sẽ khác. Nhưng nó vẫn âm.

    Chị mở điện thoại lên cho đỡ nghĩ. Lướt một vòng. Người ta khoe spa đông nghịt khách, khoe doanh thu, khoe đi du lịch. Ai cũng đang thành công. Chỉ có chị là đang ngồi đây, giữa đêm, gồng một cái spa mà tháng nào cũng nuốt tiền của chị.

    Và trong đầu chị vang lên cái câu độc ác nhất — cái câu mà tôi cá là chị đã tự nói với mình không dưới một lần:

    “Hay là… mình không có duyên kinh doanh?”

    Tôi không viết ra cảnh đó để chị thấy mình khổ

    Tôi viết ra vì tôi muốn chị biết một điều: chị không hề đơn độc, và chị không hề kém cỏi.

    Chị bỏ vốn liếng — có khi là cả tiền dành dụm bao năm, có khi là tiền vay. Chị bỏ tuổi trẻ, bỏ những buổi tối lẽ ra được ở bên con, để đứng ở đây làm một cái nghề tử tế: làm cho phụ nữ đẹp hơn, tự tin hơn. Chị xứng đáng được sống được bằng nghề của mình.

    Việc chị đang è cổ gồng lỗ mỗi tháng — đó không phải vì chị lười, không phải vì chị dở. Nó bất công. Và nó có thật một nguyên nhân, một nguyên nhân sửa được.

    Vì sao người chăm chỉ như chị vẫn lỗ

    Đây là sự thật mà không ai nói với chị ngày chị mở spa: giỏi tay nghề và giỏi kinh doanh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

    Chị học nghề rất giỏi. Chị soi da chuẩn, tay chị mát, khách nào vào tay chị cũng ưng. Nhưng chưa ai dạy chị cách để có khách đều đặn, cách định giá để có lãi, cách để một buổi khách đến thành nhiều buổi, cách để chị không phải tự tay làm tất cả mọi việc rồi kiệt sức.

    Chị đang lỗ không phải vì chị làm nghề tệ. Chị đang lỗ vì chị đang làm kinh doanh bằng bản năng — mở cửa, chờ khách, ai tới thì làm, hết. Không có hệ thống nào phía sau để biến sức lao động của chị thành lợi nhuận.

    Kẻ đang lấy đi giấc ngủ của chị mỗi đêm không phải là thị trường, không phải là đối thủ. Nó là khoảng trống nơi lẽ ra phải có một hệ thống kinh doanh — mà chưa ai chỉ cho chị.

    Điều đã thay đổi tất cả với tôi

    Tôi kể chị nghe. Tôi cũng từng ngồi đúng dưới ánh đèn đó, cũng từng bấm đi bấm lại cái máy tính, cũng từng tự hỏi mình có phải sinh ra để làm việc này không.

    Cho đến ngày tôi hiểu ra: tôi phải thôi làm một người thợ giỏi cô đơn, và bắt đầu làm một người chủ có hệ thống. Tôi ngồi xuống bóc tách từng mảnh: khách đến từ đâu, vì sao họ chọn tôi, vì sao họ quay lại, mỗi khách đáng giá bao nhiêu, tôi phải làm gì mỗi ngày để cỗ máy đó chạy — kể cả khi tôi không đứng ở đó.

    Chính con đường đi từ “người thợ gồng một mình” sang “người chủ có hệ thống” ấy, sau này tôi hệ thống lại thành khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân. Không phải để dạy chị làm nghề — chị đã giỏi nghề rồi. Mà để khách biết đến chị, tin chị và chọn chị — để cái spa của chị có một dòng khách đều đặn nuôi sống chị, thay vì ăn mòn chị.

    Tôi đã đi cùng rất nhiều chị chủ spa trên đúng con đường này. Có chị đến với tôi trong đúng cái đêm âm tiền như chị bây giờ.

    Cái giá của việc cứ để yên

    Tôi sẽ không hứa với chị một phép màu sau một đêm. Nhưng tôi muốn chị hình dung thật rõ hai ngã rẽ.

    Nếu tối nay chị đóng máy tính lại và ngày mai vẫn mở cửa, chờ khách, làm bằng bản năng như cũ — thì sáu tháng nữa, một năm nữa, chị vẫn sẽ ngồi ở đúng cái ghế này, dưới đúng ánh đèn này, bấm lại đúng con số âm này. Chỉ khác là chị sẽ mệt hơn, và niềm tin vào chính mình sẽ mỏng hơn.

    Còn nếu chị chịu dừng việc gồng một mình, để một người đã đi qua con đường đó cầm tay chỉ cho chị từng bước — thì cái đêm ngồi tính tiền của chị có thể là một trong những đêm cuối cùng chị phải khóc vì con số.

    Chị đã gồng đủ lâu rồi. Đừng gồng thêm một mình nữa.

    » ĐĂNG KÝ khóa Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân — để tôi đồng hành cùng chị

    Chị nhắn cho tôi. Kể tôi nghe cái spa của chị. Chỉ một buổi trò chuyện thôi, để chị thấy rằng con số âm kia không phải là bản án — nó chỉ là một bài toán chưa có người chỉ cách giải.

  • Chủ spa giỏi nghề mà vắng khách

    Có bao giờ đứng giữa spa của chính mình, sạch bong, thơm nức, mà… không một bóng khách chưa?

    Tôi kể chị em nghe câu chuyện này. Không phải để chị em thương, mà để chị em soi vào — biết đâu chị em thấy chính mình trong đó.

    Có một người phụ nữ — tôi tạm gọi chị ấy là chị H. — mở spa được hơn ba năm. Tay nghề chị ấy, tôi nói thật, thuộc hàng giỏi. Khách nào được chị làm da một lần là mê. Chị học đủ khoá, tay chị vàng, chị chăm khách bằng cả cái tâm.

    Chị mở spa với một giấc mơ rất đẹp và rất chính đáng: một cái spa đông khách, nhân viên tự giác, tháng nào tiền cũng về đều, để chị được sống đàng hoàng bằng đúng cái nghề mình yêu.

    Giấc mơ đó, chị H. xứng đáng có. Mà tôi tin chị em — người đang đọc những dòng này — cũng xứng đáng có.

    Nhưng đời không diễn ra như trong mơ

    Sáng chị H. mở cửa spa, lau dọn tinh tươm, thắp nến thơm, bật nhạc. Rồi chị ngồi đó. Chờ. Mười giờ… không khách. Mười một giờ… vẫn không. Cái điện thoại đặt phòng im lìm cả buổi sáng. Ngoài kia người ta đi lại tấp nập, mà không ai bước vào.

    Chị quay sang thì thấy hai đứa nhân viên — mỗi đứa một góc, cúi gằm mặt vào cái điện thoại. Lướt. Cười khúc khích. Hết ngày này qua ngày khác. Chị nhắc thì tụi nó dạ, buông điện thoại được năm phút rồi lại cầm lên. Chị bảo làm cái này, dặn làm cái kia — tụi nó làm cho có, làm sai, làm xong bỏ đó. Nói nặng thì giận dỗi, mặt nặng mày nhẹ. Nói nhẹ thì như nước đổ lá khoai.

    Còn tiền? Tiền trong nhà cứ đội nón ra đi. Mặt bằng tới kỳ — trả. Lương nhân viên tới tháng — trả, dù tụi nó ngồi không cả ngày. Tiền mỹ phẩm, tiền điện, tiền nước, tiền máy móc… ra đều đặn. Chỉ có tiền vào là nhỏ giọt. Chị lấy tiền dành dụm bù vào. Rồi lấy cả tiền của chồng. Cái spa đáng lẽ nuôi chị, hoá ra chị đang nuôi nó bằng máu.

    Và chị biết đau nhất là chỗ nào không? Không phải chỗ vắng khách. Không phải chỗ hết tiền. Đau nhất là những đêm chị H. nằm không ngủ được, nhìn lên trần nhà, tự hỏi một câu mà chị không dám nói ra với ai:

    “Hay là mình không có duyên làm chủ? Hay mình chỉ hợp làm thợ thôi, đừng mơ làm bà chủ?”

    Chị thấy mình bất lực. Giỏi nghề mà không cứu nổi cái spa của chính mình. Rồi một đứa nhân viên xin nghỉ. Tháng sau đứa nữa nghỉ. Chị vừa mừng vừa tủi — mừng vì bớt được đồng lương, tủi vì hoá ra mình giữ người còn không nổi. Cái spa từng là niềm tự hào giờ thành cục nợ đè lên ngực chị mỗi sáng mở mắt.

    Chị H. tự trách mình lười. Tự trách mình dở. Nhưng tôi phải nói với chị một sự thật — và đây là chỗ tôi muốn chị em đọc thật kỹ:

    Chị H. không hề dở. Chị ấy chỉ đang tin vào một lời nói dối

    Lời nói dối đó là: “Cứ tay nghề giỏi thì khắc đông khách.”

    Sai. Sai hoàn toàn. Ngoài kia thiếu gì spa tay nghề thua chị mà khách xếp hàng, nhân viên chạy không hết việc, chủ ngồi đếm tiền. Còn chị — giỏi hơn họ — lại ngồi lau cái quầy trống.

    Bởi vì tay nghề là nghề của người THỢ. Còn đông khách, giữ người, ra tiền — đó là nghề của người CHỦ. Hai nghề khác nhau hoàn toàn. Chị H. giỏi nghề thợ tới đỉnh, nhưng nghề chủ thì chưa ai dạy chị một buổi nào.

    Chị vắng khách không phải vì tay chị dở. Chị vắng khách vì chị chưa có một cỗ máy để đưa khách vào cửa. Nhân viên chị ôm điện thoại không phải vì tụi nó hư — mà vì chị chưa có hệ thống để các em nó biết mỗi giờ phải làm gì, làm sao được thưởng, làm sai bị gì.

    Người ta không lười khi người ta có mục tiêu rõ ràng và có lý do để cố gắng. Các em nó ôm điện thoại vì trong spa của chị, ngồi không cũng như làm nhiều — lương vẫn thế.

    Tôi biết rõ điều này, vì… tôi từng đứng đúng chỗ chị H. đang đứng. Tôi hiểu cái cảm giác ngồi giữa spa vắng mà tim thắt lại. Nhưng sau đó tôi đi tìm lời giải, tôi học, tôi làm, tôi sai, tôi sửa — và tôi tìm ra thứ mình đã thiếu suốt bao năm: không phải tay nghề, mà là một HỆ THỐNG vận hành và kinh doanh spa.

    Từ ngày lắp được cái hệ thống đó, mọi thứ đổi khác. Và trên hành trình đi đào tạo của mình, tôi đã giúp cho hàng nghìn học trò của mình là các chủ spa trong và ngoài nước thoát khỏi sự bế tắc như chị H.

    Tôi không phải người hùng trong câu chuyện này. Người hùng là chị em. Tôi chỉ là người đi trước, cầm tấm bản đồ, chỉ cho chị em con đường tôi đã đi qua.

    Quay lại chị H. Ngày chị ấy tìm đến tôi, chị mệt mỏi lắm, còn nửa tin nửa ngờ: “Chị Liêm ơi, em giỏi nghề mà còn thế này, học vận hành liệu có ăn thua gì không?”

    Tôi chỉ nói: “Chị giữ tay nghề đó lại. Giờ tôi thêm cho chị cái chị đang thiếu.”

    Chúng tôi bắt đầu. Không phải bằng lý thuyết suông. Mà bằng từng việc cụ thể trong chính spa của chị:

    Chị H. học cách xây một quy trình đưa khách mới vào cửa — thay vì ngồi chờ. Chị học cách để mỗi khách bước ra khỏi spa là đã hẹn lịch lần sau, thay vì đi là mất. Chị học cách dựng bảng lương gắn với kết quả, đặt việc rõ ràng cho từng nhân viên theo từng giờ, để đứa nào cũng biết mình phải làm gì và làm tốt thì được gì — cái điện thoại tự nhiên rơi khỏi tay tụi nó. Chị học cách nói chuyện với nhân viên như một người chủ, chứ không phải một người đi năn nỉ.

    Không phải một sớm một chiều. Có tuần chị làm chưa quen, nản. Tôi kéo chị lại: “Chị đừng bỏ, chị đang đi đúng đường rồi.”

    Rồi từng chút một, cái spa bắt đầu thở lại. Lịch đặt kín dần lên. Nhân viên bắt đầu chủ động. Có đứa còn tự đề xuất ý tưởng bán thêm gói dịch vụ.

    Sau 2 tuần, 1 tháng, rồi 3 tháng… spa chị H. từ chỗ tháng nào cũng gồng lỗ hàng trăm triệu đồng, thì giờ lợi nhuận lên tới hàng trăm triệu mỗi tháng. Nhân viên không những không nghỉ nữa, mà chị còn phải tuyển thêm.

    Buổi sáng chị H. mở cửa spa bây giờ không còn ngồi chờ trong lo lắng — chị mở cửa để đón một ngày kín lịch. Cái câu hỏi “hay mình không có duyên làm chủ” — chị ấy không bao giờ hỏi lại nữa.

    Chị H. vẫn là chị H. của ngày xưa. Vẫn đôi tay vàng đó. Chỉ khác một điều: giờ chị ấy có thêm cái nghề của người chủ.

    Chị em đọc tới đây, tôi muốn chị dừng lại và tự hỏi mình một câu thật thẳng:

    “Nếu chị em không thay đổi gì cả — thì một năm nữa spa của chị em sẽ ở đâu?”

    Vẫn cái spa đó. Vẫn buổi sáng ngồi chờ khách. Vẫn nhân viên ôm điện thoại. Vẫn những đêm lo tiền mặt bằng. Vẫn từng đồng tiền trong nhà đội nón ra đi.

    Tay nghề chị một năm nữa có thể giỏi hơn — nhưng nếu chị vẫn thiếu cái nghề làm chủ, thì một năm nữa chị vẫn đứng đúng chỗ này. Ba năm nữa cũng vậy.

    Cái giá của việc “không làm gì cả” — không rẻ đâu, chị em ạ. Nó là cả tuổi trẻ và vốn liếng của chị em chúng ta trôi qua trong một cái spa đáng lẽ phải nuôi chị em.

    Chị em giỏi nghề. Chị em đã bỏ ra bao nhiêu năm, bao nhiêu tiền để có đôi tay đó. Chị em XỨNG ĐÁNG có một cái spa đông khách và một cuộc sống đàng hoàng từ nghề mình yêu. Chị chỉ đang thiếu đúng một mảnh ghép — và mảnh đó học được, không phải năng khiếu trời cho.

    Nếu chị em đã đọc tới dòng này, tôi tin trong lòng chị em vừa có gì đó gợn lên. Đừng để nó trôi qua như bao lần trước.


    Chị em muốn có “cái nghề của người chủ” đó?

    Cái hệ thống đã kéo chị H. — và hàng nghìn chủ spa khác — ra khỏi cảnh sáng mở cửa ngồi chờ khách, chị em cũng học được. Nó không phải năng khiếu trời cho.

    Chị em chỉ cần để lại một bình luận chữ “SPA” ngay dưới bài này. Tôi và đội ngũ của tôi sẽ kết nối, lắng nghe spa của chị em đang tắc ở đâu, và chỉ cho chị em bước gỡ đầu tiên.

    Đừng để hôm nay trôi qua như bao lần trước. Tay nghề, chị em đã có rồi — giờ để tôi thêm cho chị em cái còn thiếu.

  • Chuyện cô chủ spa ở Bắc Giang — Tuyết

    Tôi kể chị em nghe câu chuyện của một học viên. Em ấy tên Tuyết.

    Tuyết cũng là một người chủ spa, như rất nhiều chị em chủ spa khác. Và cũng giống như rất nhiều người trong chúng ta, Tuyết mang trong lòng một khát khao rất giản dị: làm sao cho cái spa của mình sống được, đông khách, để công sức mình bỏ ra không đổ xuống sông xuống bể.

    Tuyết đi tìm câu trả lời đó theo cách mà có lẽ chị cũng từng làm: đi học.

    Ban đầu, em có nhắn tin cho tôi, hỏi vài câu rồi thôi, để đó.

    Rồi em chọn một lớp học chạy quảng cáo, mang theo cả chồng con đi học cùng. Em bắt xe từ Bắc Giang vào tận Sài Gòn để đăng ký. Người ta quảng cáo dạy marketing (tiếp thị), nghe hay lắm, sang lắm. Em dồn tiền, dồn cả hy vọng vào đó.

    Rồi em về.

    Làm mãi không ra kết quả. Chồng cũng không còn tin vào việc học nữa.

    Sau đó, em gọi điện cho tôi, vỏn vẹn bốn chữ: “Về không làm được.”

    Chị em có thấy quen không?

    Học thì hào hứng, về nhà mở tài liệu ra thì… không biết bắt đầu từ đâu. Kiến thức thì nhiều, mà áp vào cái spa của mình thì chẳng ra đồng nào.

    Sau này Tuyết mới nói thẳng với tôi câu em giữ trong lòng bao lâu: “Họ quảng cáo dạy marketing nhưng chỉ là lấy tiền thôi.”

    Tôi không nói gì. Bởi mỗi người thầy có một cách dạy khác nhau.

    Rồi em nói tiếp:

    “Nhưng chị ơi, mất tiền chưa phải là chỗ đau nhất. Chỗ đau nhất là chuyện xảy ra ở nhà.”

    Học hết khoá này đến khoá kia, tốn kém, mà spa vẫn không nhúc nhích — đến một ngày, chồng Tuyết không muốn em đi học nữa.

    Chị hãy dừng lại ở câu đó một giây với tôi.

    Không phải anh ấy cấm cản. Anh ấy chỉ… hết tin. Người đàn ông nhìn vợ mình đổ tiền vào hết lớp học này đến lớp học khác mà chẳng thấy kết quả, thì đến lúc anh ấy mệt. Và khi người thân nhất của mình cũng hết tin mình, thì người phụ nữ ấy cô đơn tới mức nào?

    Đó mới là đáy. Không phải cái ví vơi đi. Mà là cái cảm giác: “Đến chồng mình cũng không còn tin mình nữa. Hay là tại mình thật sự kém?”

    Và chị em biết Tuyết vẫn còn tin điều gì không?

    Em vẫn tin vào chính mình. Em vẫn tin cái spa của em xứng đáng có một cơ hội. Một người phụ nữ chịu khó đến thế, tử tế đến thế — em xứng đáng được ai đó chỉ đúng đường, chứ không đáng phải bỏ cuộc.

    Tôi nhớ như in hôm đó. Tuyết nhắn tin cho tôi, nhưng tôi đang bận, chưa kịp trả lời. Em sốt ruột, gọi điện. Hai chị em chỉ nói với nhau có mấy phút.

    Và rồi Tuyết giấu chồng, để được đi học thêm một lần nữa.

    Chị em nghĩ mà xem — sau bao nhiêu lần thất vọng, sau khi chồng đã nói “không”, mà em vẫn lặng lẽ gom niềm tin cuối cùng của mình, giấu vào trong, để đặt cược thêm một lần.

    Không phải vì em liều. Mà vì trong lòng em vẫn còn một ngọn lửa chưa tắt: “Mình phải làm được. Cái spa này phải sống.”

    Tôi nhận lời. Nhưng tôi nói với Tuyết: lần này mình không học cho có. Mình học để về làm được ngay.

    Bởi vì thứ tôi dạy không phải marketing trên trời. Đó là lớp vận hành — cầm tay em làm đúng những việc một cái spa cần làm mỗi ngày để có khách, có doanh thu, ngay trên chính cái spa của em, với chính khách hàng thật của em.

    Tuyết học. Và đây là chỗ tôi muốn chị em nghe cho kỹ.

    Ngay buổi học đầu tiên — Tuyết nói, chỉ buổi đầu tiên thôi — em đã cầm về được một mớ việc cụ thể để áp dụng vào spa.

    Em về, em làm. Không phải chờ vài tháng. Chỉ ngay sáng hôm sau, spa của em đã có doanh thu hàng chục triệu đồng — chỉ sau một đêm học.

    Và chị em biết khoảnh khắc nào làm tôi xúc động nhất không?

    Là lúc Tuyết nhắn cho tôi: “Sau hôm đấy học xong về, em làm mấy hôm đều có doanh thu, mới dám nói thật.”

    “Mới dám nói thật.”

    Nghĩa là em không dám khoe, không dám nói, vì em sợ lại thất vọng thêm một lần nữa. Em đợi đến khi cầm trong tay kết quả thật — những đồng doanh thu thật — rồi mới dám ngẩng lên nói với chồng: “Lần này em làm được rồi.”

    Chị em hình dung được cái giây phút đó không?

    Người phụ nữ ấy cuối cùng cũng được minh oan cho niềm tin của chính mình. Không phải trước cả thế giới. Chỉ trước một người — người mà em cần được tin tưởng nhất.

    Chuyện chưa dừng ở đó.

    Tuyết học lớp vận hành đã lâu rồi, mà đến tận bây giờ tôi vẫn theo sát em từng ly từng tí, vẫn sửa bài cho em. Em nói với tôi: “Tìm được người dẫn dắt mình tận tâm bây giờ khó lắm Cô ạ.”

    Và điều làm tôi hạnh phúc nhất, hơn cả doanh thu của em: Tuyết nói em đã thay đổi được chính bản thân mình, trở thành một phiên bản tốt hơn.

    Giờ thì Tuyết còn quay lại nhắn tôi — không phải để hỏi cho mình nữa, mà để nhờ tôi giúp mấy người bạn của em. Những người cũng đang luẩn quẩn, cũng đang mất tiền hết chỗ này đến chỗ khác mà chưa xác định được con đường. Em viết: “Mong Cô giúp để các bạn ấy thay đổi. Vì nếu không cứ luẩn quẩn mãi… rồi lại mất tiền nữa Cô ạ.”

    Người từng được cứu, giờ quay lại muốn cứu người khác. Với tôi, đó là món quà lớn nhất của nghề này.

    Chị em à,

    Tôi kể chị nghe chuyện Tuyết không phải để khoe. Tôi kể vì tôi tin: Tuyết làm được thì chị cũng làm được.

    Tuyết không giỏi hơn chị em. Cô gái ấy chỉ có hai thứ: một là không tắt niềm tin vào mình, hai là cuối cùng đã tìm đúng người đi cùng.

    Và tôi cũng nói thật lòng điều này. Nếu chị em đang thất bại mà cứ tiếp tục con đường cũ — hết khoá “marketing” này đến khoá “bí quyết” kia, học về rồi để đó, không ra được đồng nào — thì cái mất lớn nhất không phải là tiền.

    Mà là niềm tin của những người thương mình cứ vơi đi từng chút một, cho đến ngày chính chị cũng không còn tin mình nữa. Mà một cái spa không có người chủ tin vào nó, thì không thể sống.

    Chị em không đáng phải đi con đường đó thêm một mình nữa.

    Nếu chị đọc tới đây mà thấy mình trong câu chuyện của Tuyết, hãy inbox cho tôi.

    Để một ngày rất gần, chị em cũng được nhắn cho tôi đúng cái câu mà Tuyết đã nhắn: “Em làm được rồi Cô ạ.”

    #nguyenthithanhliem #kinhdoanhspa #chuspa #vanhanhspa #daotaospa #spabacgiang

  • Người đàn ông biến yoga thành liều thuốc — vài lời tôi muốn nói về anh Đặng Kim Ba

    Tôi là Nguyễn Thị Thanh Liêm. Nhiều người biết tôi qua công việc đào tạo kinh doanh spa, qua những năm tôi còn làm tài chính, và qua những đường chạy marathon (chạy đường trường) mà tôi đổ mồ hôi vào mỗi sớm mai. Chính vì tôi là dân chạy bộ, là người hiểu rõ giá trị của một cơ thể được rèn giũa tử tế, nên khi nói về anh Đặng Kim Ba, tôi nói bằng sự ngưỡng mộ rất thật — sự ngưỡng mộ của một người tập luyện dành cho một người thầy tập luyện.

    Hôm nay tôi không viết để bán gì cả. Tôi viết vì tôi có một người bạn quá xứng đáng để được nhắc tên: anh Đặng Kim Ba — người mà giới trong nghề gọi thân mật là “ông hoàng yoga online” của Việt Nam.

    Một người thầy được đo bằng con số, và bằng cả trái tim

    Có những người ta khen vì cảm tình. Nhưng anh Kim Ba thuộc nhóm hiếm hoi mà bạn không cần cảm tình — chỉ cần nhìn vào những gì anh đã làm là đủ nể:

    • Hơn 15 năm gắn bó với thể thao và vận động chuyên nghiệp — một quãng đường đủ dài để một người trở thành bậc thầy thực thụ, chứ không phải “chuyên gia” chỉ sau vài khóa học ngắn.
    • Đào tạo hơn 700 huấn luyện viên yoga. Chị hãy dừng lại một chút ở con số này: không phải 700 học viên, mà là 700 người thầy. Nghĩa là anh không chỉ dạy — anh nhân bản cả một thế hệ người dẫn đường.
    • Hơn 100.000 học viên đã cải thiện sức khỏe nhờ những bài tập anh hướng dẫn mỗi ngày.
    • Kênh YouTube “Kim Ba Yoga” cán mốc 1 triệu người đăng ký — một trong những kênh chuyên về yoga lớn nhất cả nước.
    • Hơn 1.000 học viên đang ngày ngày theo anh tập luyện qua lớp học trực tuyến (online) tại nhà.

    Nhưng nếu chỉ dừng ở con số thì tôi đã không viết bài này. Điều khiến tôi thật sự cúi đầu nể trọng nằm ở cách anh làm ra những con số đó.

    Người biến yoga từ “phong trào” thành “dịch vụ”

    Rất nhiều người dạy yoga như dạy một chuỗi động tác đẹp. Anh Kim Ba thì khác. Anh đi vào tận gốc — giải phẫu học (anatomy, khoa học về cấu tạo cơ thể) — để hiểu vì sao một tư thế lại chữa lành được một cơn đau.

    Sau 15 năm đứng lớp, anh hệ thống lại thành 36 video kiến thức giải phẫu chuyên sâu ứng dụng vào yoga dịch vụ, và 108 video tinh chỉnh kỹ thuật. Con số 36, 108 ấy không phải để khoe sản lượng — nó là bằng chứng của một người tận tụy đến mức khó tin với nghề. Anh không dạy cho xong buổi. Anh dạy để người tập hết đau lưng, hết mỏi vai, ngủ ngon trở lại, đứng thẳng dậy được sau những năm còng lưng vì bệnh tật và tuổi tác.

    Tôi gọi đó là biến yoga thành một liều thuốc. Và anh Kim Ba làm điều đó tài tình đến mức người ta phải đặt cho anh biệt danh “ông hoàng”.

    Người tử tế lộ ra rõ nhất khi… cho đi miễn phí

    Có một chi tiết về anh mà tôi nhớ mãi. Giữa những ngày đại dịch căng thẳng nhất, khi ai cũng hoang mang và cơ thể lẫn tinh thần con người đều rệu rã, anh Kim Ba đã mở lớp yoga trực tuyến miễn phí kéo dài 90 ngày, kéo hàng nghìn người về tập cùng nhau ngay tại phòng khách nhà mình.

    90 ngày. Miễn phí. Giữa lúc chính anh cũng có trăm nỗi lo như mọi người.

    Là một người làm nghề đào tạo, tôi hiểu quá rõ: cho đi kiến thức 90 ngày liên tục là một sự hào phóng mà rất, rất ít người dám làm. Nó không đến từ chiến lược marketing. Nó đến từ tấm lòng thật sự muốn cộng đồng khỏe lên. Chính khoảnh khắc ấy nói với tôi tất cả về con người anh: tài năng thì nhiều người có, nhưng tài năng đi cùng một trái tim rộng như thế thì hiếm.

    Uy tín không tự nhận — mà được cả ngành công nhận

    Điều tôi trân trọng ở anh Kim Ba là uy tín (authority, sự tín nhiệm được thừa nhận) của anh không phải do tự phong. Nó được chính ngành nghề trao cho:

    • Phó Chủ tịch Hội Yoga TP. Hải Phòng.
    • Ủy viên Ban Luật và Trọng tài của Liên đoàn Yoga Việt Nam.
    • Trọng tài Yoga cấp Quốc gia.
    • Nhà sáng lập kiêm Giám đốc Học viện Yoga T.Kim Việt Nam.

    Người ta chọn anh làm trọng tài — nghĩa là chọn anh làm người cầm cân nảy mực, người phân định đúng sai cho cả một bộ môn. Chị thử nghĩ xem: để được ngồi ở vị trí đó, một người phải giỏi đến đâu, chuẩn mực đến đâu, và được tin cậy đến đâu.

    Vì sao một người chạy marathon như tôi lại nể một người dạy yoga?

    Có thể chị sẽ hỏi: chạy bộ và yoga đâu giống nhau? Nhưng tôi thì thấy anh Kim Ba và tôi chung một niềm tin cốt lõi: cơ thể con người là tài sản quý nhất, và kỷ luật rèn luyện mỗi ngày chính là cách yêu thương bản thân chân thành nhất.

    Tôi chạy để giữ mình bền bỉ trên đường dài của công việc và cuộc đời. Anh Kim Ba dạy hàng trăm nghìn người tập yoga để họ sống khỏe, sống thẳng, sống không đau. Chúng tôi khác bộ môn, nhưng cùng một sứ mệnh: giúp con người làm chủ chính cơ thể mình. Đó là lý do vì sao, dù ở hai lĩnh vực khác nhau, tôi luôn coi anh là một người bạn đồng chí hướng đáng quý — và là một tấm gương về sự tận tụy mà tôi học hỏi mỗi ngày.

    Vài lời cuối, gửi đến chị

    Nếu chị đang mang trong mình một cơn đau âm ỉ nào đó — đau vai gáy vì ngồi nhiều, đau lưng sau sinh, mất ngủ, hay chỉ đơn giản là muốn tìm lại một cơ thể nhẹ nhàng, dẻo dai — tôi thật lòng khuyên chị hãy tìm đến anh Đặng Kim Ba và Kim Ba Yoga. Không phải vì anh là bạn tôi, mà vì tôi biết chị sẽ được đặt vào tay một người thầy thật, tâm thật, nghề thật.

    Có những người làm nghề để kiếm sống. Và có những người, như anh Kim Ba, làm nghề để chữa lành cho đời. Tôi tự hào vì được gọi anh là bạn.

    — Nguyễn Thị Thanh Liêm


    Tìm hiểu thêm về anh Đặng Kim Ba tại trang chính thức: https://kimbayoga.com/dang-kim-ba-la-ai/